Chương 855: Vô Đề
Rất nhanh Môn linh mở miệng, thanh âm của nó có chút vui vẻ: ͏ ͏ ͏
- Tiểu bối làm tốt lắm, thực lực của ngươi, nghị lực của ngươi, đạo của ngươi, đã đả động ta. Chúc mừng ngươi, ngươi đã thông qua khảo nghiệm của ta. Bây giờ ngươi có tư cách vào cửa. ͏ ͏ ͏
Sau khi nói xong cánh cửa lập tức mở ra. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam ngạc nhiên, Nguyệt Tịch cũng ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Ngay cả đám người bên ngoài cũng giống vậy. ͏ ͏ ͏
Lại còn có loại thao tác này? ͏ ͏ ͏
Thật hay giả vậy? ͏ ͏ ͏
Không phải nói, dưới Cửu giai không được sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng Kiếm Thập Tam không quản bọn họ nghi ngờ, mà mang theo Nguyệt Tịch đi vào. ͏ ͏ ͏
Về phần dẫn người đi vào, có lẽ người khác có dị nghị, nhưng Môn linh khẳng định không có. ͏ ͏ ͏
Có dị nghị, người này vung kiếm thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Nó luôn cảm giác một khi người này vung kiếm, vậy thì nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Đến cùng thì hôm nay xảy ra chuyện gì, đây là người thứ ba rồi. ͏ ͏ ͏
Thiết bản không đến thì thôi, tại sao vừa đến lại tụ tập cùng đến. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa có thể tới một cái thiết bản bình thường hay không, tại sao cảm giác đầu tiên mỗi một cái thiết bản đều là tấm gỗ? ͏ ͏ ͏
Đã là thiết bản thì có thể lập tức thể hiện ra hay không? ͏ ͏ ͏
Môn linh cảm giác tâm hơi mệt. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thời điểm bên ngoài xảy ra hàng loạt sự tình, thì Giang Tả bên này đã đi qua cửa ải thứ hai. ͏ ͏ ͏
Mà Tiểu Dã Miêu cũng lưu luyến đi theo sau lưng. ͏ ͏ ͏
Nhưng vẫn không dám tới quá gần Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Người này rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tiểu Dã Miêu, đây là lần thứ nhất triệu hoán chân thân, dường như thật lãng phí. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng còn có ải thứ ba, hẳn là sẽ có chút tác dụng. ͏ ͏ ͏
Tầng thứ hai chưa hoàn chỉnh lưu lại, có chỉ là một ít không gian bình thường mà thôi. ͏ ͏ ͏
Huống chi ở lại cũng không lâu. ͏ ͏ ͏
Thời gian đến không lên trên cũng không được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cần phải nghỉ ngơi, mà đi thẳng tới ải thứ ba. ͏ ͏ ͏
Ải thứ ba là lý giải về Đạo, cho nên, không có thực lực Thất giai, gần như không thể lên đỉnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả lại khác, hắn hiểu rõ Đạo như nào, cho nên lần này hắn leo lên còn đơn giản hơn so với kiếp trước. ͏ ͏ ͏
Về phần tác dụng của Tiểu Dã Miêu, đương nhiên là hỗ trợ giải quyết quái vật trong bóng tối. ͏ ͏ ͏
Nơi này có vô số hình thái của Đạo, đáng tiếc không cách nào lĩnh ngộ được. ͏ ͏ ͏
Có lúc hình thái của Đạo cũng là một loại lương thực, theo năm tháng trôi qua, nơi này xuất hiện dị thú dựa vào Đạo làm thức ăn. ͏ ͏ ͏
Võng Hành. ͏ ͏ ͏
Không thể nào phỏng đoán thực lực Võng Hành, bởi vì đạo bất đồng, cho nên khác biệt cũng rất lớn. ͏ ͏ ͏
Có loại Võng Hành ăn hình thái kiếm đạo, lực công kích không gì địch nổi, lại có con ăn chế tạo chi đạo, nên gần như thiếu lực công kích. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng có con ăn luyện thể chi đạo, lực phòng ngự kinh người. ͏ ͏ ͏
Đối với Giang Tả mà nói, lực uy hiếp của bọn nó không lớn, nhưng xử lý có chút phiền toái. ͏ ͏ ͏
Mà có Tiểu Dã Miêu thì lại dễ dàng hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Võng Hành có suy nghĩ, như vậy bọn nó sẽ dễ dàng bùng nổ, đối mặt Hỗn Loạn Tiểu Dã Miêu, những con Võng Hành này không chống đỡ được. ͏ ͏ ͏
Cho nên Giang Tả nhắm mắt cũng có thể qua ải này. ͏ ͏ ͏
Phanh. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã nghe được tiếng nổ, xem ra có Võng Hành đến gần bị bạo nổ. ͏ ͏ ͏
Mà Tiểu Dã Miêu cơ trí chạy tới. ͏ ͏ ͏
Lúc trở về gương mặt đắc ý, xem ra đã ăn được thứ tốt. ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ nó không biết khái niệm ăn no sao? ͏ ͏ ͏
Vừa rồi hẳn là đã ăn rất nhiều, nhưng Tiểu Dã Miêu một chút dấu hiệu ăn no cũng không có. ͏ ͏ ͏
Ải thứ ba rất ngắn, ít nhất đối với Giang Tả mà nói là vô cùng ngắn. ͏ ͏ ͏
Có đi hay không, gần như chỉ trong vòng mấy cái hít thở, là có thể biết, ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, người khác thì không được. ͏ ͏ ͏
Tu sĩ bình thường đi qua ải thứ ba, coi như là Thất giai Bát giai cũng vô cùng khó khăn. ͏ ͏ ͏
Mà thời gian kéo càng lâu, Võng Hành sẽ càng nhiều, đến lúc đó càng nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả đi tới điểm cuối cùng ải thứ ba, hắn thấy một cánh cửa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thấy cánh cửa này thì hơi kinh ngạc, hắn nhớ kiếp trước không có nó mà. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi Giang Tả tiếp cận, hắn đã biết chuyện gì xảy ra. ͏ ͏ ͏
Lại là cánh cửa này. ͏ ͏ ͏
So với cánh cửa bên ngoài là cùng một cái. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa đến, cửa liền mở ra, sau đó Môn linh còn muốn chào hỏi với Giang Tả, không biết tại sao Giang Tả hoàn toàn như không thấy nó. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả liền mang theo Tiểu Dã Miêu biến mất. ͏ ͏ ͏
Môn linh thở dài, nó là đứa con không được thương yêu a. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng không sao, nó có rất nhiều con khác. ͏ ͏ ͏
Có điều nhắc tới nó cũng cảm thấy lần này rất quái lạ, có rất nhiều người cũng đi tới ải thứ ba. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa đều cảm giác sẽ thông qua. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng cảm giác được. ͏ ͏ ͏
Xem ra có liên quan với bốn món đồ hắn cảm giác được từ đầu. ͏ ͏ ͏
Những thứ đó càng đến gần hắn, hắn ra tay cũng càng thuận lợi. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó tiết kiệm được phiền toái. ͏ ͏ ͏
Đúng, lúc này đám người Xích Huyết Đồng Tử cũng đi tới ải thứ ba. ͏ ͏ ͏
Mặc dù cửa ải nơi này rất khó, nhưng không ngăn được đồ vật trên tay bọn họ. ͏ ͏ ͏
Bất kể là tâm tình hay là Đạo, cũng đều bị vật này hấp thu, sau đó lưu lại một con đường cực kỳ đơn giản. ͏ ͏ ͏
Không chỉ người cầm viên đá trên tay có thể lên đi, mà người phía sau cũng giống như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau một hồi lâu, đám người Xích Huyết Đồng Tử, là nhóm đầu tiên đi tới điểm cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Dọc theo đường đi không xảy ra việc gì. ͏ ͏ ͏
Thời điểm bọn hắn thấy cánh cửa kia, sắc mặt mọi người đều không quá tốt. ͏ ͏ ͏
Không biết lần này gọi ba ba hay là gọi mẹ? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà để cho bọn họ bất ngờ là, lần này không phải gọi cái gì. ͏ ͏ ͏
Môn linh mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ta chờ các ngươi rất lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Khu vực Nhị giai, Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Môn linh tiền bối có gì chỉ giáo? ͏ ͏ ͏
Môn linh nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết các ngươi có biết hay không, chỉ cần vượt qua ta, các ngươi sẽ thành công lên đỉnh Thiên Thư Sơn. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Biết, nhưng không biết phải thế nào tiền bối mới chịu thả chúng ta đi qua? ͏ ͏ ͏
Cánh cửa hưng phấn nói: ͏ ͏ ͏
- Rất đơn giản, đoán đố chữ. ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
Mọi người nghe xong đều sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Đoán cái gì? ͏ ͏ ͏
Đoán đố chữ? ͏ ͏ ͏
Bọn họ phát hiện cái cửa này không đứng đắn chút nào. ͏ ͏ ͏
Tu chân đoán chữ cái gì? ͏ ͏ ͏
Đừng nói là bọn họ, ngay cả mấy người Trần Ức ở khu vực Nhất giai cũng không biết nói gì, nhưng may là bọn họ đều có đi học. ͏ ͏ ͏
Cho nên vấn đề hẳn không phải rất lớn. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏
- Giao cho em đi, em rất giỏi. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏