Chương 856: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 856: Vô Đề

Sau khi Giang Tả rời khỏi khu vực Tam giai, người thứ nhất đến dĩ nhiên là Biên Hải Đao Khách. ͏ ͏ ͏

Hắn không có đồng bọn, cho nên một mình hắn đi ở tít phía trước. ͏ ͏ ͏

Mà hắn cũng bị Môn linh báo cho biết phải đoán chữ. ͏ ͏ ͏

Tứ giai Hắc Bào Ma Tu cũng đi một mình. ͏ ͏ ͏

Khi hắn biết trong tay mình thật sự có đại tạo hóa, hắn lập tức không làm ăn với những người đó nữa. ͏ ͏ ͏

Hắn muốn cái tạo hóa này. ͏ ͏ ͏

Tại sao? ͏ ͏ ͏

Bởi vì đạt được Ngộ Đạo Thạch chính là làm ăn lớn. ͏ ͏ ͏

Cơ hội làm ăn ở ngay trước mắt, hắn kiếm bộn không lỗ. ͏ ͏ ͏

Coi như không có đơn làm ăn Ngộ Đạo Thạch này, hắn vẫn còn có tạo hóa. ͏ ͏ ͏

Chia sẻ đồng nghĩa với được ít hơn, mất mối làm ăn lớn. ͏ ͏ ͏

Cái mất nhiều hơn cái được. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn cũng một mình đi tới trước Môn linh. ͏ ͏ ͏

Chuẩn bị tiếp nhận câu đố chữ của Môn linh. ͏ ͏ ͏

Hắn hơi có chút căng thẳng, vì dù sao hắn cũng không đi học. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên hắn có chút nhớ sư muội mình, vì cô ấy có đi học, hơn nữa thành tích không tệ. ͏ ͏ ͏

- Giải đố thì giao cho tôi đi, tôi chỉ dùng một tay. ͏ ͏ ͏

Khu vực Nhị giai, Mặc Ngôn vỗ ngực một cái nói. ͏ ͏ ͏

Phong thái giống y như lúc nói mình giỏi phong thủy. ͏ ͏ ͏

Cho nên, độ tin cậy vô cùng thấp. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Ra đề đi, không có gì là tôi không biết. ͏ ͏ ͏

Môn linh: ͏ ͏ ͏

- Nâng lên, đặt xuống, dạng chân ra, tha hồ mà bóp. Là cái gì? ͏ ͏ ͏

Đám Xích Huyết Đồng Tử nghe xong câu hỏi liền đỏ mặt, Lục Nguyệt Tuyết lại không hiểu gì. ͏ ͏ ͏

Tên gia hỏa này quá lưu manh. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, Mặc Ngôn không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Bắn súng, bóp cò, mở cửa đi. ͏ ͏ ͏

Môn linh không còn gì để nói. ͏ ͏ ͏

Không biết tại sao, nó có một loại cảm giác đánh hụt. ͏ ͏ ͏

- Quá yếu, quả nhiên là vì tôi quá mạnh mẽ. Đứng trên cao vô cùng lạnh lẽo, có phần tịch mịch. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn có chút nuối tiếc nói. ͏ ͏ ͏

Giống như là cao thủ sau vô số năm cô đơn, vốn tưởng rằng sẽ có cường giả đến, nhưng đáng tiếc vẫn là một chiêu miểu sát. ͏ ͏ ͏

Đám người Liễu Y Y không biết nói gì. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng thật sự cứ như vậy sao ? ͏ ͏ ͏

Bọn họ có thể đi rồi sao? ͏ ͏ ͏

Tâm tình Môn linh rất không vui, sau đó lật lọng, lớn tiếng nói: ͏ ͏ ͏

- Gọi ba ba. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Còn ở khu vực Nhất giai, đám người Tiêu Tiểu Mặc lâm vào trầm tư. ͏ ͏ ͏

- Sai, đại sai, sai càng thêm sai, là cái gì? ͏ ͏ ͏

Trần Ức biểu thị hoài nghi, sau đó nhìn về phía Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải cậu nói mình rất giỏi sao? ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh vô tội nói: ͏ ͏ ͏

- Sách không dạy cái này, thế nhưng chỗ chúng em đúng là rất nhiều nam sinh. ͏ ͏ ͏

Lưu Vũ cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Là nữ đầu tiên. ͏ ͏ ͏

Môn linh híp mắt nhìn, quyết định không mở miệng nói chuyện, nói một chút không chừng sẽ bị đoán được. ͏ ͏ ͏

Vẫn cứ để cho bọn họ khổ não đi. ͏ ͏ ͏

Khu vực Tam giai với Tứ giai cũng bị kẹt như vậy, vì bọn họ không quen với chuyện này. ͏ ͏ ͏

Tại sao lại hỏi tu chân vấn đề như vậy? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách có chút bất đắc dĩ, thời điểm kết thành đoàn độ kiếp cũng như vậy, bây giờ cũng như vậy. ͏ ͏ ͏

Tại sao cứ phải làm khó người tu luyện chứ? ͏ ͏ ͏

Thế nhưng trên có chính sách thì dưới có đối sách. ͏ ͏ ͏

Không phải hiện tại đang có mạng sao, tìm kiếm thôi. ͏ ͏ ͏

Hỏi người trong nhóm là không có khả năng, bởi vì bọn họ có thể để ngươi ngồi vểnh tai nửa giờ, sau đó bảo ngươi đi tìm tòi đáp án. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Biên Hải Đao Khách tìm kiếm. ͏ ͏ ͏

Ừ, đã có câu trả lời. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào Ma Tu quen biết rất nhiều người, mấy năm nay làm ăn, vẫn có chút tác dụng. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng dưới sự giúp đỡ của một vị tiểu hữu, hắn đã thành công trả lời đúng đề. ͏ ͏ ͏

Sau đó hai người kia dẫn đầu đi lên đỉnh Thiên Thư Sơn. ͏ ͏ ͏

Chỉ là bọn họ vừa mới đi vào cửa, ngước mắt nhìn phong cảnh trên đỉnh Thiên Thư Sơn, liền lập tức lui về. ͏ ͏ ͏

Không nghi ngờ chút nào, bọn họ mặt đầy kinh hoàng, quyết định sau cùng là không đi lên. ͏ ͏ ͏

Ở nơi này chờ đốn ngộ. ͏ ͏ ͏

Lên đỉnh cái gì, vẫn nên chậm rãi thì hơn. ͏ ͏ ͏

Chậm rãi. ͏ ͏ ͏

Chuyện này khiến Môn linh hơi sửng sốt, quả nhiên, là bởi vì ba ba. ͏ ͏ ͏

Khu vực Nhị giai, Mặc Ngôn đứng mũi chịu sào. ͏ ͏ ͏

Kêu ba ba mà thôi. ͏ ͏ ͏

- Mọi người quá chú trọng thể diện rồi, dù sao cũng đã gọi qua một lần, gọi một lần nữa cũng không sao, đều là khảo nghiệm tâm tính. Đạo pháp tự nhiên, chúng sinh bình đẳng, cuối cùng Ma Tu Mặc Ngôn tôi vẫn đi ở tít phía trước. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tỏ vẻ cao thâm nói. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

- Đây chính là lý do cô hay lừa chúng tôi? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn không phục: ͏ ͏ ͏

- Không phải, mấy người cũng không biết đáp án mà. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết bấm chữ: ͏ ͏ ͏

"Tôi có thể lên mạng tìm đáp án." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Như vậy là ăn gian, cô không thấy phụ lòng Môn linh sao? Cô không thấy phụ thành quả lao động của ba sao? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết đã lấy Phá Thiên Thương ra, quả nhiên, nói nhảm với Mặc Ngôn cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhảy đến trước Môn linh, nhanh chóng gọi ba, sau đó đi vào. ͏ ͏ ͏

Những người khác không biết nói gì. ͏ ͏ ͏

Lại phải gọi ba ba sao? ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏