Chương 857: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 857: Vô Đề

Trên đỉnh Thiên Thư Sơn, Giang Tả đã đứng trước một tòa tế đàn. ͏ ͏ ͏

Trên cái tế đàn này có một ngai vàng, tản ra khí thế cực kỳ đáng sợ, nhưng khí thế cũng không có bất kỳ hình thái rõ ràng nào. ͏ ͏ ͏

Nó gióng như một tờ giấy trắng, tới màu gì sẽ biến hóa ra màu đó. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như một người có sát khí nặng ngồi lên, như vậy khí thế đáng sợ cũng sẽ bị đồng hóa là sát khí. ͏ ͏ ͏

Nếu như là hạo nhiên chính khí, như vậy khí thế kia sẽ biến thành hạo nhiên chính khí. ͏ ͏ ͏

Nhưng từ cố chí kim đến nay có rất ít người có thể ngồi lên. ͏ ͏ ͏

Nếu muốn toàn dân đốn ngộ thì nhất định phải ngồi lên. ͏ ͏ ͏

Chuyện này đối với Giang Tả mà nói cũng không khó. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả đi thẳng tới trước ngai vàng, không chút nghi ngờ ngồi xuống. ͏ ͏ ͏

Lúc này khí thế trên người Giang Tả bắt đầu thôn tính khí thế ngai vàng, rất nhanh thì hoàn thành. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này khí thế Giang Tả cả người, lập tức mạnh lên gấp mấy lần. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu cảm nhận được khí thế của Giang Tả lập tức xù lông, quay cuồng tại chỗ, cuối cùng nhảy vào trong cánh cửa không gian. ͏ ͏ ͏

Nó bị hù dọa chạy về không gian triệu hoán. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không để ý, dù sao sau đó tác dụng của Tiểu Dã Miêu cũng không lớn. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng Giang Tả đang ngồi ở trên ngai vàng suy nghĩ, đột nhiên đỉnh núi lại xuất hiện hai người. ͏ ͏ ͏

Chính là Biên Hải Đao Khách với Hắc Bào Ma Tu. ͏ ͏ ͏

Bọn họ vừa xuất hiện đã thấy Giang Tả, thiếu chút nữa khí thế đáng sợ kia đã hù dọa bọn họ đái ra quần. ͏ ͏ ͏

Sau đó hai người kia lập tức lui về, một giây một phút cũng không dám ở lại. ͏ ͏ ͏

Nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Không đến, không bao giờ đến nữa. ͏ ͏ ͏

Không bao giờ cạnh tranh cái gì với Phá Hiểu nữa. ͏ ͏ ͏

Sợ, thật sự sợ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lại có chút không biết nói gì, đáng sợ như thế sao? ͏ ͏ ͏

Tiếp theo Giang Tả còn muốn dẫn động dị tượng cuối cùng. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà lúc này Mặc Ngôn cũng tùy tiện đi ra. ͏ ͏ ͏

Không may là khí thế trên người đã bị Giang Tả điều động, có thể nói là bắt đầu tạo áp lực. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt Mặc Ngôn đi ra, lập tức quỳ xuống theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Chân run rẩy. ͏ ͏ ͏

Thời điểm thấy Phá Hiểu, ngay cả mở miệng cũng không làm được. ͏ ͏ ͏

Đáng sợ, khí tức vô cùng đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Giống như toàn bộ thiên địa đè xuống vậy. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn không chút do dự, khóc lóc hướng về Môn linh bò tới, cô muốn về nhà. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử, Lục Nguyệt Tuyết mau tới cứu người. ͏ ͏ ͏

Sắp chết rồi. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Mặc Ngôn cũng chật vật bò về, đám người Lục Nguyệt Tuyết vốn đang đang do dự làm sao bây giờ, thấy Mặc Ngôn kinh hoàng bò về, thì cũng bị dọa cho giật mình. ͏ ͏ ͏

Vừa bò về đến nơi, Mặc Ngôn liền ôm lấy Lục Nguyệt Tuyết nói: ͏ ͏ ͏

- Hu hu, doạ chết tôi rồi, tôi cứ cho là mình sắp chết, tôi mà chết, ai tìm mộ cho mọi người. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đám người Xích Huyết Đồng Tử lại rất tò mò vừa rồi cái gì muốn đùa chết Mặc Ngôn, đã như vậy rồi, còn muốn lộn xộn cái gì. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

- Sao vậy? Tại sao cô lại sợ đến mức này? ͏ ͏ ͏

- Phá, Phá Hiểu đại lão, thật đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cũng không biết nói thế nào, chỉ biết là đáng sợ mà thôi. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu thúc thúc rất tốt, thật sự sẽ đáng sợ sao? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn Sơ Tình: ͏ ͏ ͏

- Đi qua cảm thụ đi? ͏ ͏ ͏

Sơ Tình gật đầu, sau đó gọi một tiếng ba, cộng thêm thật xin lỗi, rồi đi qua. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Sơ Tình cũng nhìn thấy Phá Hiểu, tiếp theo cả người run rẩy cúi đầu xuống. ͏ ͏ ͏

Nó cảm giác mình sắp đứng không vững. ͏ ͏ ͏

- Đã, quấy rầy, Phá, Phá Hiểu, thúc thúc, thúc thúc. Cháu, cháu rời đi ngay đây. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình vẫn rất lễ phép, trước khi rời đi còn lên tiếng chào hỏi. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cô bé cũng giống như Mặc Ngôn, đều là bò đi về. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình vừa trở lại liền chui vào ngực Liễu Y Y, cả người không ngừng run rẩy. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Biết sợ chưa? ͏ ͏ ͏

Sơ Tình gật đầu, không nói ra lời. ͏ ͏ ͏

Lần này đám người Xích Huyết Đồng Tử cũng để ý hơn. ͏ ͏ ͏

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? ͏ ͏ ͏

Tại sao sau khi thấy Phá Hiểu, bọn họ đều biến thành như vậy? ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu đáng sợ như thế sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng không ai dám thử, hai người kia một người có bệnh tâm thần, một người thần kinh không ổn định. ͏ ͏ ͏

Người như vậy cũng sợ đến mức đó, chớ nói chi là tinh thần bọn họ bình thường. ͏ ͏ ͏

Thật tò mò mà. ͏ ͏ ͏

Hạnh phúc nhất, vẫn là khu vực Nhất giai, đến bây giờ cũng không nghĩ ra câu trả lời. ͏ ͏ ͏

Nên không có cơ hội bị sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Môn linh cũng rất tò mò, liếc mắt nhìn. ͏ ͏ ͏

Ừ, không có gì mà, không phải là bị dọa đi đái sao. ͏ ͏ ͏

Không có gì, không có gì. ͏ ͏ ͏

Lúc này trên cửa rơi xuống không ít vật lẻ tẻ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biết nói gì, tại sao những người này cứ muốn tới thử khí thế của hắn chứ? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả không muốn quản nữa, đám người này đều không bình thường, cứ để tùy bọn họ đi. ͏ ͏ ͏

Không chừng bọn họ lại chơi đùa rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo Giang Tả ngồi ở trên ngai vàng, trực tiếp dẫn động dị tượng hàng lâm. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, một vệt ánh sáng từ Thiên Thư Lăng phóng lên cao. ͏ ͏ ͏

Đây không phải là ánh sáng phổ thông, mà là ánh sáng đại đạo. ͏ ͏ ͏

Đây là ánh sáng ngưng tụ lực lượng căn bản của Thiên Thư Lăng mà hiện ra. ͏ ͏ ͏

Ánh sáng vừa hiện loan phượng cùng hót, âm thanh đại đạo vang lên. ͏ ͏ ͏

Toàn bộ Thiên Thư Lăng đều bị ánh sáng này bao phủ. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏