Chương 870: Vô Đề
Chuyện này cũng giống như, rõ ràng sư đệ là đồng môn, cuối cùng biến thành Ma Tu, ông ta cũng chỉ có thể an tâm tiếp thu. ͏ ͏ ͏
Đối với Ma Tu Mặc Ngôn, ông ta cũng có thể tiếp thu. ͏ ͏ ͏
Đám người sư phụ Mặc Ngôn không nói gì. ͏ ͏ ͏
Bọn họ chờ ở bên ngoài một ngày, người đi ra cũng càng ngày càng ít, không phải tất cả mọi người đều độ kiếp. ͏ ͏ ͏
Thời điểm hửng đông ngày thứ hai, khí tức đại đạo trong Thiên Thư Lăng hoàn toàn biến mất. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, đốn ngộ đã kết thúc. ͏ ͏ ͏
Như vậy cũng nên đi ra. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trên Thiên Thư Sơn, Giang Tả thu hồi Ngộ Đạo Thạch. ͏ ͏ ͏
Tất cả đã kết thúc. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng thành công lên cấp. ͏ ͏ ͏
Hiện tại tu vi của hắn đã ngang bằng Tô Kỳ, vượt qua Tô Kỳ ngay trong tầm tay. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sớm đã muốn dùng cảnh giới nghiền ép Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng không biết tại sao tu vi vẫn chưa đủ mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa không dùng cảnh giới còn tốt, chỉ sợ vừa mở ra cảnh giới hắn càng thảm hơn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu một cái, không tiếp tục nghĩ nhiều, hiện tại Ngộ Đạo Thạch đã tới tay, chỉ cần trở về là có thể trực tiếp đi Thánh Địa tìm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Muốn đi gặp Tô Kỳ rồi. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng khí tức tự do rất tốt, thế nhưng, cuối cùng hắn vẫn yêu thích khí tức trên người Tô Kỳ hơn. ͏ ͏ ͏
Sau khi đốn ngộ kết thúc, rất nhiều người đều tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Đám người Mặc Ngôn cũng giống như vậy, chỉ có Liễu Y Y cầm viên đá trên tay là chậm hơn một chút, giống như cô có thể đốn ngộ lâu hơn. ͏ ͏ ͏
Mà nói tới đốn ngộ lâu, những người ở khu vực Nhất giai cũng giống vậy. ͏ ͏ ͏
Càng khoa trương hơn là, có vẻ như viên đá trên người bọn họ lưu trữ được một lần đốn ngộ, khả năng lần sau có thể mượn viên đá này lại đốn ngộ một lần nữa. ͏ ͏ ͏
Đây chính là tạo hóa của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Cái tạo hóa này ngàn vàng khó mua, vạn kim khó đổi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, so với tạo hóa Giang Tả cho thì những thứ này có chút không đáng nhắc tới. ͏ ͏ ͏
Dù sao đó cũng là toàn dân đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
- Hiện tại đốn ngộ đã qua đi, có phải Phá Hiểu đại lão ở trên đỉnh núi hay không? Chúng ta có cần trèo lên đỉnh núi chụp một bức ảnh sau đó phát ra ngoài khoe khoang hay không? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói với đám người Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử lại gặm kem que: ͏ ͏ ͏
- Trí tuệ cô không phát triển là đúng rồi, không thấy hiện tại Môn linh đã không ở nơi này à ? ͏ ͏ ͏
Đúng, không còn cửa nữa. ͏ ͏ ͏
Bây giờ bọn họ muốn trèo lên đỉnh cũng không được. ͏ ͏ ͏
Đừng nói gọi ba, gọi ông cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn khó chịu, cô còn chưa kịp chụp hình, chưa kịp nói vài câu, nhất định chuyện này có thể khiến cho vô số Ma Tu ước ao đố kị. ͏ ͏ ͏
Đây chính là khả năng của Ma Tu Mặc Ngôn cô. ͏ ͏ ͏
Có thể làm việc người khác không thể. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng hiện tại không thể đi lên nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Vì vậy chỉ có thể chờ đợi Liễu Y Y tỉnh lại, sau đó đi xuống. ͏ ͏ ͏
Trong lúc rảnh rỗi Mặc Ngôn nhìn Sơ Tình, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chị có một vấn đề muốn hỏi từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Sơ Tình nhìn Mặc Ngôn không nói gì, giống như đang chờ Mặc Ngôn hỏi. ͏ ͏ ͏
Dưới tình huống bình thường, cô bé sẽ hỏi gì đáp lấy. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết và Xích Huyết Đồng Tử cũng rất tò mò, Mặc Ngôn muốn hỏi Sơ Tình vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng, hỏi cái gì thì hỏi chứ đừng hỏi chuyện rèn đúc. ͏ ͏ ͏
Hỏi chuyện này, dễ khiến Sơ Tình bất thường. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao ngày nào em cũng đi tất chân, đeo khăn quàng cổ, ống tay áo che mu bàn tay. Sửa sang như một thiếu nữ xinh đẹp, mẹ em không nói em sao. Chị ăn mặc bừa bộn, sư phụ chị sẽ nói, cho nên chị mặc rất đơn giản, kiểu tóc cũng đặc biệt đơn giản. A, đúng rồi, vì em có suy nghĩ lừa bịp. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gặm kem que, không muốn nói nhiều. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cũng ngẫm lại, kỳ thực cô không đánh lại Sơ Tình. ͏ ͏ ͏
Đừng nhìn Sơ Tình nhỏ, người ta là thiên tài trong thiên tài, nếu như không bị rèn đúc làm lỡ, đó là người có khả năng sánh với Nguyệt Liên Thánh nữ và Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng không thể nào hi vọng Mặc Ngôn có loại tự giác này. ͏ ͏ ͏
Đến bây giờ cô vẫn có thể tưởng tượng sau khi Phá Hiểu gặp nạn, ở trong nhóm bàn luận tìm di vật cho Phá Hiểu, chứ đừng nói người khác. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng bây giờ tinh thần Sơ Tình rất ổn định, sẽ không tính toán cùng Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Cô bé giải thích: ͏ ͏ ͏
- Mẹ em nói, hàng ngày không mặc như này. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng là hàng ngày không mặc. ͏ ͏ ͏
Sơ Tình liền nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, em thường mặc cho mẹ xem. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó người ở trên Thiên Thư Sơn, cũng chậm rãi trở về. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây, đi tới là không thể nào. ͏ ͏ ͏
Bởi vì theo thời gian trôi đi, hình như cửa ải nơi này đang khôi phục lại độ khó ban đầu, mọi người căn bản khó mà chống cự. ͏ ͏ ͏
Hiện tại không trở về, chết như thế nào cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Về phần người trên ải thứ ba, bởi vì Môn linh không ở đây, cho nên không thể nào trèo lên đỉnh. ͏ ͏ ͏
Con đường duy nhất chính là trở về. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏