Chương 871: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 871: Vô Đề

Sau đó không lâu, đám người Trần Ức cũng đã tỉnh lại. ͏ ͏ ͏

- Đốn ngộ lâu như vậy rồi, rốt cuộc đáp án là cái gì. ͏ ͏ ͏

Trần Ức hỏi. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết, nam sinh quá nhiều, ngay cả liều cũng không thể liều nói ra một chữ. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc vỗ vỗ bả vai Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

- Thôi, đừng xấu hổ, về sau đọc thêm nhiều sách. ͏ ͏ ͏

Trần Ức: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Vậy rốt cuộc là chữ gì. ͏ ͏ ͏

Bọn họ đều đã buông bỏ, vậy mà cũng không công bố đáp án, Môn linh đúng là không có trách nhiệm, khó chịu. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này đám người Tử Phong cũng đã tỉnh lại. ͏ ͏ ͏

Bọn họ vào rất sớm, thế nhưng vừa đến bọn họ liền cảm giác mình bị tiểu sư đệ tính kế rồi. ͏ ͏ ͏

Tiểu sư đệ nói cho bọn họ biết có đốn ngộ, nói cho bọn họ biết hoàn toàn mở ra. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng không nói cho bọn họ biết phải gọi ba. ͏ ͏ ͏

Chuyện này tương tựa như nói cho Xích Huyết Đồng Tử biết chỗ nào đó có rất nhiều tiên tử thiếu đạo lữ, thế nhưng cần trả tiền. ͏ ͏ ͏

Trả hay không đây? ͏ ͏ ͏

Có muốn hay không chỗ rẽ gặp tình yêu? ͏ ͏ ͏

Có lẽ chính là như vậy. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nói với Tử Phong: ͏ ͏ ͏

- Đại sư huynh, muội phát hiện một chuyện. ͏ ͏ ͏

Tử Phong cau mày nhìn Lam Nguyệt, hắn cảm thấy có thể chuyện Lam Nguyệt nói với hắn không phải chuyện tốt đẹp gì. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, Lam Nguyệt mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Muội cảm thấy, nơi tiểu sư đệ đi, thông thường đều có đại tạo hóa. Thời điểm nó tới Thánh Địa liền có được tạo hóa không nhỏ. Lần này tạo hóa càng lớn hơn, ngay cả huynh cũng không nhịn được phải đến. Hơn nữa còn bị lừa, không chừng tiểu sư đệ đang ở trong bóng tối mừng thầm đấy. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Mặt Tử Phong không thay đổi nhìn Lam Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sư muội, chuyện đã qua, thì không nên nhắc lại, chúng ta phải học nhìn về phía trước. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt không để ý lắm, nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, hình như lúc đi ra cũng phải gọi ba, huynh bằng lòng sao. Tiểu sư đệ nghe thấy sư huynh gọi ba, khẳng định sẽ rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Khóe miệng Tử Phong giật một cái, sư muội hắn đang chơi trò đồng quy vu tận. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tử Phong nói: ͏ ͏ ͏

- Sư muội, ta phát hiện ra một chuyện, tiểu sư đệ vừa ngốc liền trở nên mạnh mẽ. Nên huynh nghĩ muội cũng muốn trở nên mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ". . ." ͏ ͏ ͏

Những người này còn đang tranh đấu, thế nhưng khả năng bọn họ đã hiểu lầm Xích Huyết Đồng Tử rồi. ͏ ͏ ͏

Ngay từ lúc bắt đầu Xích Huyết Đồng Tử đã không có chút ý nghĩ hãm hại bọn họ, khi đó chuyện Môn linh đã sớm bị việc toàn dân đốn ngộ che lấp đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, mọi người bắt đầu xuống Thiên Thư Sơn, hiện tại bọn họ cũng đang quấn quít một chuyện. Đó là phải đi ra ngoài thế nào. ͏ ͏ ͏

Lúc này Môn linh không xuất hiện nữa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cũng đã tỉnh lại, hiện tại người Thánh Địa tới bên cạnh cô. ͏ ͏ ͏

Bên này có Kiếm Thập Tam bao bọc, khẳng định không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng bọn họ vẫn rất tò mò, vị sư huynh trong truyền thuyết này, có gọi ba hay không. ͏ ͏ ͏

Dù sao họ cũng nghe nói phải tới Cửu giai mới không phải gọi ba ba. ͏ ͏ ͏

Muốn hỏi nhưng không dám hỏi. ͏ ͏ ͏

Vẫn nên đợi trở về hỏi lại Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Mấy người Mặc Ngôn cũng đi xuống. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Nghe nói lúc ra vẫn phải gọi ba ba, chúng ta đợi đến cuối cùng đi. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tại sao? ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

- Tóm lại là muốn nhìn xem Phá Hiểu có phải gọi ba ba hay không. ͏ ͏ ͏

Lúc này đám người Tiêu Tiểu Mặc cũng tới hội họp. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn về phía Tiêu Tiểu Mặc cười nói: ͏ ͏ ͏

- Quả nhiên, họ Mặc chúng ta, đều là giống nhau. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi họ Tiêu. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Như nhau như nhau. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng vừa rồi mọi người cũng đã cảm nhận được uy thế của Phá Hiểu tiền bối, không thể gọi ba ba được? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Cho dù chỉ có một chút cơ hội, cũng phải chờ, ngộ nhỡ có thì sao? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết gật đầu, cô cảm thấy chuyện này rất đáng để chờ. ͏ ͏ ͏

Nếu những người này muốn đợi, thì còn có thể nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Chờ chứ sao. ͏ ͏ ͏

Sau đó Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Biên Hải Đao Khách đâu? ͏ ͏ ͏

Hình như bọn họ thất lạc với Biên Hải Đao Khách, thế nhưng Biên Hải Đao Khách mạnh như vậy, chắc vấn đề cũng không lớn. ͏ ͏ ͏

Bây giờ việc cần làm trước mắt là nhìn xem Phá Hiểu có gọi ba ba hay không. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hiện tại Môn linh đâu? ͏ ͏ ͏

Tự nhiên ở trên đỉnh Thiên Thư Sơn rồi, nó bị Giang Tả triệu hoán tới. ͏ ͏ ͏

- Ba, mặc dù con có thể tùy tiện mở cửa ở mỗi một góc Thiên Thư Lăng, nhưng vượt qua phạm vi Thiên Thư Lăng lại không được. ͏ ͏ ͏

Môn linh giải thích. ͏ ͏ ͏

Giang Tả muốn rời đi, nhưng bên ngoài nhiều người như vậy, không có tiện. ͏ ͏ ͏

Tốc độ không đủ, năng lực không gian truyền tống của Đoạn Kiều quá kém. ͏ ͏ ͏

Cự Ly ngắn không nói, mà vật phẩm có thể mang theo cũng chỉ là mấy quả lê, căn bản không có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn muốn hỏi Môn linh phạm vi mở cửa. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc vẫn không thể rời khỏi Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏

Xem ra cần phải tìm Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Để anh ta đưa mình đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả liền hướng về phía dưới Thiên Thư Sơn đi xuống. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏