Chương 872: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 872: Vô Đề

Rất nhanh Giang Tả đã đi ra khỏi Thiên Thư Sơn, khi hắn xuất hiện ở dưới núi, rất nhiều người cũng nhìn sang. ͏ ͏ ͏

Nhưng vừa nhìn một cái, phần lớn người cũng cúi đầu xuống. ͏ ͏ ͏

Trên người vị tiền bối này có một cỗ khí thế đáng sợ, khó mà nhìn thẳng. ͏ ͏ ͏

Mặc dù đám người Mặc Ngôn cũng cảm nhận được cỗ khí thế kia, nhưng bọn họ cách khá xa. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa cúi đầu sẽ thoải mái hơn rất nhiều, cho nên bây giờ bọn họ đang cúi đầu trao đổi. ͏ ͏ ͏

- Đến rồi, khả năng đây là thời khắc chứng kiến lịch sử. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn vô cùng hưng phấn. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết cũng rất hưng phấn. ͏ ͏ ͏

Mặc dù bộ dạng cô vẫn là cái loại lạnh lẽo cô quạnh. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

- Mọi người hưng phấn như vậy làm gì? ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

- Bình thường phụ nữ đều là động vật thù dai, bọn họ nghĩ đến việc đại lão bị làm trò hề đã lâu rồi. ͏ ͏ ͏

Đúng, chính là như vậy, coi như Phá Hiểu là đại lão, nhưng bọn họ vẫn muốn nhìn Phá Hiểu bị biến thành trò hề, hơn nữa còn muốn khen ngợi một chút. ͏ ͏ ͏

Bọn họ không muốn quá phận, cũng không ác độc, chỉ khen ngợi chút mà thôi. ͏ ͏ ͏

Mặc dù tỷ lệ rất thấp, nhưng dù sao có hi vọng cũng hơn không có hy vọng? ͏ ͏ ͏

Với lại đây là cơ hội tốt hiếm thấy. ͏ ͏ ͏

Lúc khác sẽ không thích hợp, ví dụ như thời điểm độ Thiên Phạt chẳng hạn, khi đó ở một bên khen rõ ràng không nhân đạo. ͏ ͏ ͏

Ngộ nhỡ bị lão đại không ưa, trực tiếp hủy diệt nhân đạo của mình thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Cho nên lúc này vẫn là tốt nhất. ͏ ͏ ͏

Khoảng cách xa, nhưng vẫn có thể nghe được, nhìn được Phá Hiểu bị trò mèo. ͏ ͏ ͏

Nếu như Phá Hiểu muốn đợi đến cuối cùng, bọn họ liền đợi đến cuối cùng. ͏ ͏ ͏

Sau đó tất cả mọi người đều thấy vị đại tiền bối này đi về phía Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Mặc dù mỗi một người đều không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng vẫn lo lắng bọn họ đánh nhau. ͏ ͏ ͏

Nếu thật sự đánh, nhưng người như họ sẽ bị ảnh hưởng, sau đó bị toàn diệt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cứ như vậy đi về phía trước, tất cả mọi người đều cung kính nhường ra một con đường, không người nào dám có chút bất kính. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Giang Tả đã đi tới bên cạnh Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cũng có chút lo lắng, người này đeo mặt nạ, cô không thấy rõ, nhưng nhìn thế nào cũng thấy người này không phải là tu sĩ bình thường. ͏ ͏ ͏

Làm gì có tu sĩ bình thường nào có loại khí thế cường đại này. ͏ ͏ ͏

Loại khí thế này cũng không tận lực, nhưng so với không tận lực còn còn đáng sợ hơn, giống như thiên hạ chúng sinh, không thể lọt vào pháp nhãn của đối phương. ͏ ͏ ͏

Vì vậy Nguyệt Tịch lo lắng sư huynh mình đánh nhau với người này. ͏ ͏ ͏

Dù sao lúc hai người đối mặt, bầu không khí liền không thoải mái. ͏ ͏ ͏

Hai người mắt đối mắt đứng yên lặng một lúc, cuối cùng Kiếm Thập Tam mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Bây giờ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu một cái: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lại nói: ͏ ͏ ͏

- Chỗ cũ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả vung tay lên, Môn linh xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Thấy Môn linh xuất hiện, mọi người liền có chút kích động, đám người Mặc Ngôn cũng bắt đầu mong đợi. ͏ ͏ ͏

Gọi ba ba, gọi ba ba. ͏ ͏ ͏

Đám người Lục Nguyệt Tuyết càng hi vọng, lúc này Môn linh ngang ngạch một chút. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Môn linh đã hoàn toàn hiện thân, nó vừa xuất hiện, liền lớn tiếng nói: ͏ ͏ ͏

- Nghe ba triệu hoán, đợi ba sai khiến, ba, người cần con làm gì. ͏ ͏ ͏

Thoáng cái thanh âm Môn linh truyền vào trong tai tất cả mọi người. ͏ ͏ ͏

Mỗi một người đều ngơ ngác. ͏ ͏ ͏

Nhất là đám người Mặc Ngôn, cả người trở nên tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Lấy tác phong làm việc của đại lão, chuyện này nằm trong dự liệu, thế nhưng bọn họ không muốn tiếp nhận. ͏ ͏ ͏

Môn linh vô dụng không có chút khí phách nào. ͏ ͏ ͏

Thái độ khi đối mặt với bọn họ đâu rồi? ͏ ͏ ͏

Tôn nghiêm của một cánh cửa đâu? ͏ ͏ ͏

Những tu sĩ khác cúi đầu thấp hơn. ͏ ͏ ͏

Hoá ra người tới là ông nội. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Thoáng cái đại lão đã con cháu đầy nhà, đại lão ưu tú như vậy, vợ anh ấy biết không? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

- Hay cô làm tin tức lộ ra một chút? ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

- Tên chúng ta đều có chữ Mặc, chuyện tìm mộ, tôi sẽ giúp cô tìm, nếu thực sự không được, tôi có thể hỏi đại lão. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Chờ đi, cô sẽ khiến cho những người này biết, Ma Tu Mặc Ngôn khủng bố như nào. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này Giang Tả cũng nói với Môn linh ở phía đối diện: ͏ ͏ ͏

- Mở cửa. ͏ ͏ ͏

Môn linh không chút chậm chạp, lập tức mở cửa. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Cho nên, đây mới chính là ba ba. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả cũng dậm chân rời đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng lúc mọi người nhìn Giang Tả rời đi, đột nhiên có người ở trong đám đông hô to. ͏ ͏ ͏

- Ông nội, ông nội, chờ cháu một chút, cháu là Đan Tuyết đây. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên Mặc Ngôn ở trong đám người kêu to, hơn nữa mang theo tình cảm yêu mến. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên Giang Tả sẽ không để ý tới tiếng kêu của người khác, mà trực tiếp bước đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Về phần ai vừa mới gọi ông nội, nhìn không nhất định là nhìn thấy, nhưng nghe khẳng định vẫn nghe được. ͏ ͏ ͏

Toàn bộ Ma Tu không khỏi bắt đầu tìm Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào Ma Tu, lui mấy bước theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Sư muội bên cạnh cậu ta, đã bắt đầu bùng nổ, không nên đứng quá gần. ͏ ͏ ͏

Đám người Xích Huyết Đồng Tử và Lục Nguyệt Tuyết, cũng lui về phía sau theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Đùa, tu vi Đan Tuyết Ma Nữ đã là Tam giai, chậm chút nhất định sẽ bị đánh, đứng quá gần cũng chết. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn khinh thường: ͏ ͏ ͏

- Sợ cái gì, Ma Tu Mặc... ͏ ͏ ͏

Ầm! ! ! ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt công kích to lớn bao phủ Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Phía sau chính là một trận chém giết chân chính. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ có thể làm chuyện như vừa rồi sao? ͏ ͏ ͏

Giống như Mặc Ngôn mở miệng kêu ông nội để trả thù? ͏ ͏ ͏

Cô làm sao có thể nói ra miệng. ͏ ͏ ͏

Cho nên bây giờ cô ấy muốn giết Mặc Ngôn, Ma Tu đáng chết. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏