Chương 873: Vô Đề
Thiên Thư Lăng vì Giang Tả xuất hiện, mà trở nên quá mức an tĩnh. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên thời khắc cuối cùng, vang lên lời nói của Mặc Ngôn, Đan Tuyết Ma Nữ nằm mơ cũng không nghĩ tới. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đáng chết cứ như vậy bán đứng cô, thể diện cũng bị mất hết. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải cô trang điểm dầy, mặt cô cũng đã đỏ lên. ͏ ͏ ͏
Nhà Ta Lão Bà Có Thể Là Thánh nữ Trailer ͏ ͏ ͏
Thẹn quá thành giận, tự nhiên cô muốn giết chết Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Còn đám người Xích Huyết Đồng Tử ở một bên lại vô cùng vui mừng, may mà Mặc Ngôn không có dùng tên bọn họ. ͏ ͏ ͏
Nếu không sau này đi ra ngoài sẽ không ngóc đầu lên được. ͏ ͏ ͏
Thấy ai cũng phải thấp hơn một đầu. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết thở phào trong lòng, thật sự phải cảm tạ Mặc Ngôn không hãm hại mình. ͏ ͏ ͏
Mong Mặc Ngôn an tâm tạ thế. ͏ ͏ ͏
Mà sau khi Giang Tả đi, dĩ nhiên là cửa đóng lại. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam, bà hoàn toàn không hiểu hai người nói cái gì. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng bà biết một chuyện, đó là hai người rất quen thuộc, hơn nữa còn rất ăn ý. ͏ ͏ ͏
Vậy rốt cuộc đối phương là ai? ͏ ͏ ͏
Bà một mực chờ đợi sư huynh chủ động nói cho mình biết, nhưng không biết phải chờ bao lâu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Sư, sư muội, chúng ta, vậy chúng ta, cũng đi ra ngoài đi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch gật đầu. ͏ ͏ ͏
Sau đó từng người nhìn về phía Kiếm Thập Tam, xem Bát giai gọi ba ba cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi đi vào, mới biết, chuyện này là không thể nào. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đến gần Linh Môn, Linh Môn liền tự giác mở cửa. ͏ ͏ ͏
Không nói người này là thiết bản, chỉ cần người này quen biết ba, đã không thể làm khó rồi. ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Đây cũng là nhân vật cấp bậc chú bác. ͏ ͏ ͏
Nếu nói sớm nó cũng sẽ không ăn quả đắng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam mang theo Nguyệt Tịch đi ra ngoài, dĩ nhiên là Nguyệt Tịch mang theo cả đám người Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Ban đầu những người Thánh Địa đó còn có chút thấp thỏm, mãi cho đến khi bọn họ đi ra ngoài, mới phát hiện, hoá ra đi theo sư huynh trong truyền thuyết, cũng không cần gọi ba ba. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng những người còn lại bắt đầu lộn xộn. ͏ ͏ ͏
Lúc này Linh Môn cũng lớn tiếng kêu to: ͏ ͏ ͏
- Tất cả gọi ba ba. ͏ ͏ ͏
Được rồi, bây giờ không ai có thể uy hiếp nó. ͏ ͏ ͏
Bây giờ nó chính là ba. ͏ ͏ ͏
Mọi người: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả xuất hiện ở trên bầu trời Thiên Thư Lăng, đây là vị trí hắn để cho Linh Môn mở. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt hắn đi ra, một đạo kiếm quang lập tức bao trùm hắn, sau đó lấy tốc độ cực nhanh dẫn hắn rời đi. ͏ ͏ ͏
Đích đến chính là gần nhà hắn. ͏ ͏ ͏
Đây chính là kết quả sau khi hắn nói chuyện với Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Tốc độ Nhất Kiếm của Kiếm Thập Tam rất nhanh, những người này không thể nào đuổi theo. ͏ ͏ ͏
Càng không thể nào ngăn hắn lại. ͏ ͏ ͏
Cho nên mọi người chỉ có thể chớp mắt nhìn hắn rời đi. ͏ ͏ ͏
- Khí thế thật đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Lãnh Khởi nhìn bóng lưng Giang Tả rời đi, kinh hãi nói. ͏ ͏ ͏
Khí thế đáng sợ đó, khiến cho bọn họ từ bỏ ý tưởng đi lên nói chuyện và theo đuôi. ͏ ͏ ͏
Lúc này sư phụ Mặc Ngôn cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Người này chắc là người lên đỉnh? Hắn cứ như vậy rời khỏi Thiên Thư Lăng sao? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn vừa dứt lời, cánh cửa Thiên Thư Lăng liền mở ra. ͏ ͏ ͏
Người thứ nhất đi ra, chính là Kiếm Thập Tam và đám người Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn đi thẳng tới bên cạnh Kiếm Thập Tam, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Kiếm đạo hữu, xin hỏi, tiểu bối bên trong thế nào rồi? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam trả lời: ͏ ͏ ͏
- Không có vấn đề gì, chỉ cần bọn họ thỏa mãn điều kiện đi ra, tự nhiên sẽ ra được. ͏ ͏ ͏
Ban đầu sư phụ Mặc Ngôn vẫn không rõ, nhưng khi nhìn lên cái cửa kia, liền hiểu. ͏ ͏ ͏
Nhưng càng nghi ngờ: ͏ ͏ ͏
- Vậy bọn họ có cần phải bỏ ra cái gì không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần, đây chẳng qua là vị kia nhất thời nổi hứng làm thôi, không có bất kỳ lợi ích gì. ͏ ͏ ͏
Lãnh Khởi cũng tới, sợ hãi nói: ͏ ͏ ͏
- Nhất thời nổi hứng sao? ͏ ͏ ͏
Quả thật đoạn thời gian trước bọn họ vẫn đối địch, nhưng chưa làm ra chuyện kết thù gì. ͏ ͏ ͏
Cho nên dưới tình huống không có tranh giành lợi ích, bọn họ cũng không cần phải đối địch. ͏ ͏ ͏
Chớ nói chi bây giờ Kiếm Thập Tam đã là Bát giai Vấn đạo. ͏ ͏ ͏
Mấy người Lãnh Khởi tới cũng không phải là đối thủ của Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng, người đó nhất thời nổi hứng, không có mục đích, không có lợi ích. ͏ ͏ ͏
Nói xong liền mang theo Nguyệt Tịch và người Thánh Địa rời đi. ͏ ͏ ͏
Hắn không có nói láo, những người này tin hay không, hắn không quan tâm. ͏ ͏ ͏
Bọn họ tin hay không cũng không có chút ý nghĩa nào. ͏ ͏ ͏
Ngay tại thời điểm Kiếm Thập Tam muốn đi, Lãnh Khởi lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Người đó là ai? ͏ ͏ ͏
- Không thể trả lời. ͏ ͏ ͏
Sau đó đám người Kiếm Thập Tam liền rời đi. ͏ ͏ ͏
Còn những người đó lại sửng sốt đứng tại chỗ, thật lâu không cách nào nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Nhất là đám cường giả Ngũ, Lục giai, bọn họ thật sự không thể nào tiếp thu được. ͏ ͏ ͏
Nhất thời nổi hứng ư? ͏ ͏ ͏
Chỉ là nhất thời nổi hứng thôi sao? ͏ ͏ ͏
Làm sao có thể chứ? ͏ ͏ ͏
Nhưng là sự thật đặt ngay trước mắt, bọn họ muốn không tin cũng không được. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngay từ đầu ai dám tin đây? ͏ ͏ ͏
Chuyện này giống như ngươi đang ngồi uống rượu, sau đó đột nhiên trên đài có người rống lên: "Tối nay Triệu công tử trả tiền." ͏ ͏ ͏
Như vậy ngươi có muốn uống hay không? ͏ ͏ ͏
Có dám uống loại đắt hay không? ͏ ͏ ͏
Có sợ Triệu công tử cả đêm mua vé chạy trốn hay không? ͏ ͏ ͏
Có lẽ chính là loại tình huống này. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏