Chương 879: Vô Đề
Đột nhiên hôm qua thấy một tia sấm sét đánh xuống Thánh Địa, khiến vợ chồng bọn họ bị hù dọa. ͏ ͏ ͏
Chỉ sợ xuất hiện nguy hiểm gì. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp vừa nhỏ lại yếu, làm sao chịu nổi sét đánh. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng ngẫm lại một chút cũng phải, Thánh Địa không phải địa phương nguy hiểm, nơi đó thật sự có nhân vật như thần tiên. ͏ ͏ ͏
Nên khẳng định vấn đề không có lớn như bọn họ nghĩ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi theo phía sau, hắn có chút hiếu kỳ, Thánh Địa bị sét đánh sao? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng, chắc không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Trận pháp của hắn vẫn vận chuyển rất tốt, chỉ cần trận pháp vẫn còn, nói rõ Tô Kỳ ở trong trận pháp không có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã theo tới đại sảnh. ͏ ͏ ͏
Cả nhà ông chủ Hà không quay đầu, cũng không lưu lại ở đại sảnh, cho nên không biết Giang Tả đến. ͏ ͏ ͏
Mà Giang Tả càng không chủ động mở miệng gọi bọn họ lại. ͏ ͏ ͏
Nếu không cần phải nói chuyện, hắn một câu cũng không nói, trừ phi hứng thú nổi lên. ͏ ͏ ͏
Làm xong thủ tục, coi như tối nay có chỗ ở. ͏ ͏ ͏
Sau khi nhìn căn phòng, Giang Tả liền rời đi. ͏ ͏ ͏
Thời gian không phải là quá muộn, hắn dự định đi đến quán ông chủ bán đậu hũ, thuận tiện ăn chút gì đó. ͏ ͏ ͏
Hiếm khi tới một lần, không ăn, thì quá đáng tiếc. ͏ ͏ ͏
Gần đây chạy ngược chạy xuôi, không được ăn thứ gì ngon, nhắc tới cũng không thể kiếm tiền. ͏ ͏ ͏
Luôn cảm giác đang lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Để cho hắn bất đắc dĩ là, biết càng nhiều lại càng lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Nếu tiếp tục không nỗ lực thăng cấp, sau này vẫn sẽ lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Giống như việc hắn biết Tô Kỳ có thể là Thiên Quyến, làm cho hắn không thể không đi U Minh Hà một chuyến. ͏ ͏ ͏
Nếu ở đó không lấy được câu trả lời, thì chỗ nào có câu trả lời, hắn phải đi chỗ đó. ͏ ͏ ͏
Ai bảo sự tình có liên quan trực tiếp với bà xã hắn. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã đến tiệm đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Vừa đi vào, Giang Tả liền thấy một thanh niên cả người rách rưới, trên người bị tổn thương, tóc đặc biệt lộn xộn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng tinh thần không tệ, ăn đặc biệt vui vẻ. ͏ ͏ ͏
- Ông chủ, tôi có thể ăn thêm một phần nữa không? ͏ ͏ ͏
Người trẻ tuổi này cẩn thận hỏi. ͏ ͏ ͏
Còn có chút ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng sau khi nghe được thanh âm của người này, Giang Tả liền có chút kinh ngạc, là ngôn ngữ viễn cổ. ͏ ͏ ͏
Bây giờ vẫn có người dùng ngôn ngữ viễn cổ giao tiếp sao? ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả cũng không để ý, dù sao cũng không có quan hệ gì với hắn. ͏ ͏ ͏
Ông chủ lại cho người trẻ tuổi kia một phần, sau đó thấy Giang Tả cũng đang kinh ngạc thì nói: ͏ ͏ ͏
- Giang tiểu hữu? Muốn ăn chút gì không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Vịnh Tê. ͏ ͏ ͏
- Được, chờ tôi chút. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ nói xong thì vào phòng bếp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tìm một chỗ vắng vẻ ngồi đợi, sau đó để Hồng Thự và Đoạn Kiều sang một bên. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khiến cho Giang Tả ngạc nhiên là, hắn ngồi xuống, người trẻ tuổi bên cạnh kia liền đứng lên. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo cầm bình trà rót cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả, không hiểu. ͏ ͏ ͏
Người tuổi trẻ kia, thấy Giang Tả ngạc nhiên thì chủ động giải thích: ͏ ͏ ͏
- Mẹ tôi nói, nhận ơn huệ của người ta, thì phải báo đáp người ta, ông chủ cho tôi ăn, cho nên tôi giúp ông ấy rót trà cho anh. Dù sao vừa rồi ông chủ cũng rót trà cho tôi, nói tôi là khách hàng, cho nên rót trà cho tôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không khỏi nhìn hai mắt người này, cuối cùng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu tên là gì? ͏ ͏ ͏
- Lộ Chân, mẹ đều gọi tôi như vậy, thế nhưng bà ấy nói mình chết rồi. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn không hiểu. ͏ ͏ ͏
Luôn cảm giác người này khác biệt. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn không nói gì, thuận tay uống ly trà. ͏ ͏ ͏
Chỉ là vừa mới để ly xuống, Lộ Chân lại giúp hắn rót đầy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, cũng không uống trà nữa, mà Lộ Chân cũng cố ý đứng ở một bên, giống như tùy thời chuẩn bị rót trà cho hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không để ý, mà lấy lê ra cho Hồng Thự gặm. ͏ ͏ ͏
Gần đây đều là lê bình thường, thế nhưng Hồng Thự cũng không kén ăn. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều ngược lại cái gì cũng không ăn, trong lúc rảnh rỗi nó cầm cái ly thích hợp hướng Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Rót cho tôi ly trà. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân vui vẻ đáp ứng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đoạn Kiều liền lấy cần câu cá ra, câu cá đã thành trò vui trong cuộc sống của nó rồi. ͏ ͏ ͏
Không có việc gì thì câu cá, ngộ nhỡ câu được đồ vật ghê gớm thì sao? ͏ ͏ ͏
Chỉ là không biết nữ chủ nhân thích gì, ân, không đúng, nữ chủ nhân thích Đại Ma Đầu. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều lập tức không biết nói gì, nó không thể câu Đại Ma Đầu được? ͏ ͏ ͏
Như vậy sẽ bị hắn trực tiếp đánh chết. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Đoạn Kiều vẫn còn đang khổ não, ông chủ bán đậu hũ đi ra. ͏ ͏ ͏
Ông ấy nhìn Lộ Chân đứng ở một bên châm trà, cũng sững sờ, không khỏi hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu đang làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Giúp ông chủ rót trà. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ ngơ ngác, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, trở về ăn đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Lộ Chân mới trở về chỗ ngồi, thế nhưng cậu ta vẫn nói: ͏ ͏ ͏
- Ông chủ muốn tôi giúp gì thì cứ nói cho tôi biết là được, mẹ tôi nói, nhận trợ giúp của người khác, không thể yên tâm thoải mái tiếp nhận. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ rất kinh ngạc, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi, cậu ăn đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lộ Chân mới tiếp tục ăn đồ của cậu ta, giống như sắp đói chết. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏