Chương 880: Vô Đề
Ông chủ bán đậu hũ đưa miếng thịt cho Giang Tả, lần này là thịt hầm. ͏ ͏ ͏
Sau khi đưa đồ ăn lên, ông chủ bán đậu hũ cũng không đi ra, mà ngồi ở một bên nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tử kia không chọc tới tiểu hữu chứ ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nếm một cái, phát hiện thịt hầm rất ngon, là dùng khoai tây hầm. ͏ ͏ ͏
Lúc này có cần một bát cơm tẻ hay không? ͏ ͏ ͏
Nhưng đây là quán đậu hũ, có lẽ là không có. ͏ ͏ ͏
- Không có. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trả lời. ͏ ͏ ͏
- Tên tiểu tử này do tôi đi ra ngoài nhặt về, nhìn cậu ta nhặt ăn khắp nơi, thật tò mò. ͏ ͏ ͏
Xuyên Hà tiểu trấn vốn không có ăn mày. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên xuất hiện một tên ăn mày như vậy, có thể không hiếu kỳ sao? ͏ ͏ ͏
Có lẽ cũng xuất phát từ lòng tốt, nên ông ấy mới mang về cho chút đồ ăn. ͏ ͏ ͏
Dù sao đối phương cũng có thực lực Tam giai, vấn đề ăn no cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
Cho nên, nhặt về hay không nhặt về, có giúp hay không, ý nghĩa cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên ông chủ bán đậu hũ cũng không cho là mình giúp đối phương cái gì. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng biểu hiện vừa rồi của tên kia, lại khiến cho ông chủ bán đậu hũ ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tâm tính tạm được, mới đi ra ngoài sống không lâu, ngây ngốc lại dễ Nhập đạo hơn. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ cười cười, cũng không coi chuyện Giang Tả nói đơn giản, trở thành đơn giản với mình, cậu ta tùy ý chỉ điểm một chút, bản thân đã sờ tới đạo môn. ͏ ͏ ͏
Với cậu ta là rất đơn giản, nhưng đổi thành người khác tới chỉ điểm thử xem? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên lúc này Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Nghe nói hôm qua Thánh Địa có Thiên kiếp bổ xuống? ͏ ͏ ͏
Phốc! ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ còn chưa lên tiếng, liền nghe phía sau phát sinh dị động. ͏ ͏ ͏
Giang Tả với ông chủ bán đậu hũ lui về phía sau nhìn một chút, bọn họ liền thấy Lộ Chân kinh hoàng nhìn Giang Tả và ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu đánh sao? ͏ ͏ ͏
Người này vừa vặn mới vào Tam giai, mà ông ấy cũng biết, Thiên kiếp khi đó là Nhị giai đột phá Tam giai, rất phù hợp. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân lắc đầu rồi lại gật đầu, sau đó đứng lên nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi không cố ý, tôi, tôi không có tiền đền. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói thêm cái gì, hắn tương đối hiếu kỳ, vậy mà người này lại nghe hiểu ngôn ngữ hiện đại. ͏ ͏ ͏
Phải biết vừa rồi nói chuyện với Lộ Chân, bọn họ đều dùng ngôn ngữ viễn cổ. ͏ ͏ ͏
Còn ông chủ bán đậu hũ trao đổi với Giang Tả, là dùng ngôn ngữ hiện đại. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả cũng không nói gì, mà hỏi ông chủ bán đậu hũ: ͏ ͏ ͏
- Khi đó xảy ra chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ trấn an Lộ Chân, để cậu ta tiếp tục ăn. ͏ ͏ ͏
Nếu cố ý nói chuyện này, người trẻ tuổi kia sẽ chết sớm. ͏ ͏ ͏
Thật sự coi đám người Kiếm Thập Tam là những người ăn chay sao? ͏ ͏ ͏
- Khi đó Thiên kiếp ở bên ngoài Thánh Địa, trên lý thuyết là không có khả năng ảnh hưởng đến Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy ông chủ bán đậu hũ nói như thế, chân mày Giang Tả liền nhíu lại. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây, tính toán thời gian, hẳn là đã qua rồi mà. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng thật sự sẽ khoa trương như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết chuyện này, thế nhưng Thiên kiếp không hiểu đánh tới, quả thật rất kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả hỏi Lộ Chân. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân không giấu giếm chút nào, tiếp theo biểu tình của Giang Tả càng quái dị. ͏ ͏ ͏
Thiên kiếp xuất hiện, liền trực tiếp đánh xuống sao? ͏ ͏ ͏
Uống say à? ͏ ͏ ͏
Dĩ nhiên chuyện này là không có khả năng, nhưng vận rủi thật sự ảnh hưởng đến Thiên kiếp sao? ͏ ͏ ͏
Nhìn như nào cũng thấy không giống. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng không thoát khỏi quan hệ với vận rủi, cho nên, hắn phải gánh trách nhiệm sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác chuyện này càng gây càng lớn, không tiện thu dọn. ͏ ͏ ͏
Ai biết cuối cùng một cái vận rủi nho nhỏ, lại biến thành như vậy. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng chỉ cần Tô Kỳ một mực ở bên cạnh hắn, vấn đề cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
Còn nữa, chờ hắn lên cấp cao là được, Thất giai Bát giai Cửu giai, vẫn làm tốt hơn Nhất giai. ͏ ͏ ͏
Người khác coi như Cửu giai cũng không nhất định làm được. ͏ ͏ ͏
Thật ra thì Giang Tả vẫn hy vọng tự mình giải quyết, cuối cùng còn có thể chuộc tội, không chừng như vậy Tô Kỳ sẽ tha thứ cho hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thở dài, vẫn nên ăn thịt đi, loại chuyện này chờ bị bắt rồi hãy nói. ͏ ͏ ͏
Chuyện vận rủi không thể đưa trở về hoặc là cầm về giống như chuyện cái tủ. ͏ ͏ ͏
Sửa chữa không được. ͏ ͏ ͏
Quả thực không được thì nghĩ biện pháp làm sai lệch sự thật. ͏ ͏ ͏
Ví dụ là vĩnh viễn giữ cô ấy ở bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Ừm, có thể cân nhắc. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thánh nữ Trì ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, hay là cho em đi ra ngoài đi, tiếp tục như vậy nữa sẽ liên lụy mọi người đó. ͏ ͏ ͏
Lúc này trừ Tô Kỳ ra, những người khác đang hấp thu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Tĩnh Nguyệt hấp thu rất kém, bởi vì phải nói chuyện với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Về phần tại sao Tô Kỳ không hấp thu, vậy thì phải trách Tĩnh Nguyệt rồi, nói cái gì mà nghẹn với không nghẹn. ͏ ͏ ͏
Làm Tô Kỳ căng thẳng trong lòng, nên thật sự nghẹn. ͏ ͏ ͏
Cũng không phải là kẹt yết hầu, mà là ấn ký, đặc biệt khó chịu. ͏ ͏ ͏
Nếu không thể hấp thu Tiên Linh Khí, còn không bằng đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏