Chương 884: Vô Đề
Thánh nữ Trì ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng mở mắt ra nhìn không trung, nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, hiện tại em đứng lên cũng không nổi, sau này có bị nghiêm trọng hơn hay không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhắm mắt lại hấp thu Tiên Linh Khí, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần lo lắng, khí vận tiểu Giang rất tốt, chỉ cần cậu ta còn ở đây em sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Thật là như vậy sao? Tại sao em không cảm giác vận khí anh ấy tốt nhỉ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt mở mắt nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Cưới được tiểu oán phụ của chúng ta, còn không tính là vận khí tốt sao? Người khác tu luyện mấy kiếp cũng không có vận khí tốt như cậu ta. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em cảm giác rất bình thường mà. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Cho nên vận khí cậu ấy mới tốt, em ngốc bao nhiêu, thì cậu ấy liền may mắn bấy nhiêu. Ai có thể lấy được cô gái ngốc như em chứ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cải chính nói: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ em là vợ người ta. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không nói gì: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó sắc mặt Tô Kỳ hơi ảm đạm: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, theo như chị nói, em không sao đều là công lao của chồng em. Vậy chị nói xem, nếu như có một ngày chồng em không áp chế được vận rủi, em nên làm cái gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt sửng sốt: ͏ ͏ ͏
- Không nghĩ tới thời điểm tiểu oán phụ của chúng ta bàn luận đến chồng mình, lại nghĩ tới vấn đề có độ sâu như thế. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ u oán nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chúng ta nói chuyện nghiêm túc. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thở dài: ͏ ͏ ͏
- Cái vấn đề này giống như lúc trước, có nên nói cho tiểu Giang biết em là người tu luyện hay không. Vấn đề là nhìn thế nào cũng thấy câu trả lời không tốt. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Tô Kỳ giống như đưa đám, vận rủi chết tiệt. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt lại nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy nếu chúng ta không nói cho chồng em, em nói xem, nếu như vận rủi không áp chế được, em có rời bỏ chồng em hay không. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết, coi như không có em, anh ấy cũng đừng nghĩ tìm người phụ nữ khác. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, em cứ an tâm làm tiểu oán phụ ích kỷ là được, không cần suy nghĩ quá nhiều. ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị vừa nói như thế, em luôn cảm giác mình là phụ nữ ích kỷ. Trong đầu trừ Tả ca thì không có thứ gì khác, không được người ta yêu thích chút nào. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ u oán nhìn Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
- Nếu cứ phát triển theo hướng này, em quấn lấy tiểu Giang, khiến cậu ta bắt đầu ghét em, thậm chí muốn động thủ giết em, thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ đột nhiên hỏi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy em càng không thể rời đi, nếu anh ấy dám động thủ đánh em, dám mắng em, em sẽ bám theo anh ấy, ngày ngày đi theo, chán ghét cũng chán ghét chết anh ấy. Em còn phải cố gắng tu luyện, khiến mình mạnh hơn anh ấy, để cho anh ấy bắt em nhưng không thể làm gì. Bảo anh ấy đánh em, mắng em, đừng cố gắng yêu quý em. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt sửng sốt mấy lần, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu oán phụ, em thật sự là một kẻ biến thái. ͏ ͏ ͏
- A a, sư tỷ, chị nói cuối cùng Tả ca thật sự ghét em thì phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không vui. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt do dự hồi lâu, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Em không biết ngừng tay đúng lúc sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không làm được, có lẽ sư tỷ không biết. Năm em mười hai tuổi đã gặp anh ấy, mặc dù ngay từ đầu rất ghét anh ấy, nhưng sau đó bởi vì một ít chuyện cảm giác thật ra thì anh ấy vẫn còn khá. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ biết không, năm ấy hết năm, lần đầu tiên em nhận được quà anh ấy tặng. Không biết tại sao, em cảm giác vô cùng vui vẻ, người khác tặng em em đều không có cảm giác. Ví dụ như sư phụ sư tỷ vậy, em cũng không muốn. ͏ ͏ ͏
Mặt Tĩnh Nguyệt xạm lại, thật ra thì em không cần phải nói câu cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ lại vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Em nhớ năm thứ ba anh ấy thổ lộ với em, khi đó cũng làm cho em sướng đến phát rồ. Cảm giác so với lên làm Thánh nữ còn vui hơn. Kể từ lúc đó, anh ấy chính là người không thể thiếu trong sinh mạng của em. Tất cả của anh ấy đều khắc ở trong trí nhớ linh hồn em, xóa không mất, lau không sạch. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nhìn về phía Tĩnh Nguyệt, cười tươi như hoa nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, em không thể nào quên anh ấy, càng không thể nào buông anh ấy, anh ấy là tất cả của em. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ngạc nhiên nhìn Tô Kỳ, sau đó thở dài: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi, cho nên không cần quá lo lắng, có lẽ cậu ấy cũng muốn như vậy đâu? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sáng ngày thứ hai, Giang Tả dậy rất sớm, hiện tại hắn muốn tới Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
n, thừa dịp còn sớm đi xem nhật ký một chút, khi còn bé tính tình Tô Kỳ đặc biệt thú vị. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn rất muốn nhìn. ͏ ͏ ͏
Chỉ là vừa mới đi ra cửa Vũ Thiên tiểu viện, hắn đã thấy ông chủ Hà với con gái của mình. ͏ ͏ ͏
Lần này ông chủ Hà cũng thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Ông chủ Hà sửng sốt, lập tức chào đón: ͏ ͏ ͏
- Tại sao tiểu hữu lại ở chỗ này? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thuận miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Ở trọ. ͏ ͏ ͏
Ông chủ Hà nhất thời cứng họng. ͏ ͏ ͏
Ông ấy cảm giác vấn đề mình hỏi hơi ngu xuẩn, nên tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Lần sau tiểu hữu muốn ở trọ, cứ trực tiếp nói với tôi là được, không nên lãng phí tiền. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần. ͏ ͏ ͏
Như vậy sẽ phiền phức, còn không bằng hắn trực tiếp đi như bình thường. ͏ ͏ ͏
Lúc này Dì nhỏệp cũng lễ phép nói: ͏ ͏ ͏
- Chào buổi sáng chú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc mắt nhìn Dì nhỏệp, xem bộ dáng là phải ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Ông chủ Hà nói: ͏ ͏ ͏
- Là như vậy, gần đây Thánh Địa có một địa phương thích hợp tu luyện, mỗi ngày Dì nhỏệp đều phải đi sớm, tranh thủ sớm ngày tiến vào Nhất giai. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, không nói gì. ͏ ͏ ͏
Ông chủ Hà hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu cũng muốn đi Thánh Địa sao? ͏ ͏ ͏
Đây là ông ta tùy tiện đoán. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng lại đoán trúng. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông chủ Hà khách khí nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết tiểu hữu có thể mang theo Dì nhỏệp cùng nhau đi vào hay không, sư tỷ con bé cũng đang trên đường tới, nhưng mà hơi chậm một chút, có lẽ nửa đường sẽ gặp phải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn gật đầu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Dì nhỏệp đi theo Giang Tả hướng đến Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông chủ Hà cám ơn, rồi đưa mắt nhìn bọn họ rời đi. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây, đối với Giang Tả, ông chủ Hà không có phòng bị gì. ͏ ͏ ͏
Bởi vì mạng Dì nhỏệp đều là do đối phương cứu về, trên người Dì nhỏệp còn mang theo bùa hộ mạng hắn cho. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏