Chương 885: Vô Đề
Trên đường đến Thánh Địa, Đoạn Kiều ôm Hồng Thự nhảy lên trên đầu Dì nhỏệp. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp hoảng hốt cứ tưởng bị cái gì rơi trúng đầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ là sủng vật thôi, không cần sợ. ͏ ͏ ͏
Sủng vật... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều rất đau lòng, nó là Đoạn Kiều cơ mà, khi ở trạng thái hoàn chỉnh nó là thứ mà cả vạn giới này đều mong có được, dù tính thế nào cũng có thể coi như là một loại Thần khí chứ? ͏ ͏ ͏
Gọi là sủng vật đúng là quá đáng. ͏ ͏ ͏
Có điều nó cũng chỉ dám oán thầm, chứ không dám mở miệng. ͏ ͏ ͏
Nghe Giang Tả nói vậy, Dì nhỏệp lập tức to gan dơ tay lên đầu bắt lấy nó. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà chỉ bắt được Hồng Thự thôi, Đoạn Kiều không muốn bị bắt, nên tất nhiên Dì nhỏệp sẽ không bắt được nó. ͏ ͏ ͏
- Con vịt này đáng yêu quá, còn màu đỏ nữa. ͏ ͏ ͏
Sau khi nhìn thấy Hồng Thự, Dì nhỏệp vui sướng kêu lên. ͏ ͏ ͏
Đúng là Hồng Thự rất đáng yêu, có biết bao người muốn nuôi dưỡng nó. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, sau khi biết nó là Thánh Thú hậu đại, thì có lẽ đã dẹp ngay ý nghĩ đó rồi. ͏ ͏ ͏
Chu Tước hậu duệ lại là một con vịt, đôi khi việc này sẽ rất dễ đắc tội với Thánh thú tứ tộc đấy. ͏ ͏ ͏
Không chỉ Hồng Thự, mà chủ của nó cũng dễ gặp nạn. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua Giang Tả không để ý đến chuyện này. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp nói với Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
-Nhóc tên gì? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
- Cạc. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp: ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Cạc cạc. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp cười nói: ͏ ͏ ͏
- Cạc cạc cạc! ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hai đứa nhóc này thật sự đang nói chuyện với nhau sao? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều đang ngồi trên đầu Dì nhỏệp nói: ͏ ͏ ͏
- Tên nó là Hồng Thự, không phải là Cạc. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp ngẩng đầu lên nhìn nhưng không thấy được người nói. ͏ ͏ ͏
-Đừng ngẩng đầu lung tung thế, tôi đang ở trên đầu cô, cô không nhìn thấy đâu. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp ồ một tiếng, sau đó lại nói với Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
- Nhóc tên là Hồng Thự à? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
- Cạc. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp cười nói: ͏ ͏ ͏
- Cạc. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
- Cạc cạc. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp: ͏ ͏ ͏
- Cạc cạc cạc. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn không hiểu nổi hai tên nhóc này đang làm cái khỉ gió gì nữa, có điều hắn cũng không thèm quan tâm, thích làm gì thì làm đi. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả và Dì nhỏệp đã tới Thánh Địa, lúc này khi Giang Tả nhìn về phía Dì nhỏệp thì phát hiện ra cô nhóc đang lạnh run lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên mới nói, trẻ con đúng là phiền phức. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ Dì nhỏệp chỉ mặc một cái áo khoác mỏng, có lẽ là vì tu luyện nên không mặc quá dày. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không quan tâm đến nóng lạnh, càng không để ý đến việc người bên cạnh có bị lạnh hay không. ͏ ͏ ͏
Cho nên hắn vẫn cho rằng Dì nhỏệp không lạnh. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả búng tay một cái, Hỏa Nguyên tố tiểu đệ lập tức xuất hiện vây xung quanh người Dì nhỏệp. ͏ ͏ ͏
Hỏa Nguyên tố tiểu đệ đúng là nhiệt tình như lửa, lập tức xua hết giá lạnh giúp đại ca nhà mình. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt, Dì nhỏệp cảm thấy ấm áp hơn nhiều, cô nhóc cười nói: ͏ ͏ ͏
- Cảm ơn chú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không đáp lời, vẫn tự mình đi về phía trước như cũ. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp không dám chần chờ, nhanh chóng đuổi theo sau. Hồng Thự vẫn được cô nhóc ôm trong tay từ đầu đến giờ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã gặp được người đến đón Dì nhỏệp. ͏ ͏ ͏
Là một Tiên Tử rất trẻ khoảng mười mấy tuổi. ͏ ͏ ͏
Vừa đến nơi cô ta đã tò mò nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi là sư tỷ của Dì nhỏệp, tiền bối là? ͏ ͏ ͏
Cô ta không biết rốt cuộc Giang Tả là ai, nhưng mà gọi tiền bối thì cũng không sai. ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt Giang Tả không thay đổi chút nào, hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Là người tiện đường đưa cô nhóc về đây. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả thu Hỏa Nguyên tố lại. ͏ ͏ ͏
Tiên Tử trẻ tuổi kia lập tức nắm ngay lấy tay Dì nhỏệp, vừa chạm vào cô ta đã kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Sao lại lạnh như vậy? ͏ ͏ ͏
Tiên Tử trẻ tuổi kia có chút tức giận nhưng mà cô ta không dám trách tội Giang Tả, chỉ nói với Dì nhỏệp: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ sưởi ấm giúp em. ͏ ͏ ͏
Nói xong cô ta nắm lấy tay Dì nhỏệp, sau đó truyền linh khí sang cho cô bé. ͏ ͏ ͏
Làm vậy có thể xua tan cơn lạnh trong người Dì nhỏệp. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp cười nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, em không sao đâu, không lạnh. ͏ ͏ ͏
Sư tỷ của Dì nhỏệp chỉ ậm ừ một tiếng, nhưng hoàn toàn không nghe lời Dì nhỏệp. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả lúc này, hắn đã tự mình đi về phía phòng của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Bọn họ không còn chung đường nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Trông thấy Giang Tả đi khỏi, Dì nhỏệp vẫy tay nói: ͏ ͏ ͏
- Hẹn gặp lại chú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không đáp lại câu nào, hắn vẫn bước về phía trước như cũ. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều thì lập tức nhảy lên trên người Hồng Thự, sau đó chỉ trong nháy mắt đã mang theo Hồng Thự biến mất tại chỗ, điều này khiến cho Dì nhỏệp và sư tỷ của cô bé càng hoảng sợ hơn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Dì nhỏệp mới nhìn thấy Hồng Thự và Đoạn Kiều đang đứng trên vai của Giang Tả, cô bé nói: ͏ ͏ ͏
- Hồng Thự, tiểu tỷ tỷ, hẹn gặp lại. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự đáp lại: ͏ ͏ ͏
- Cạc ͏ ͏ ͏
Thấy Giang Tả đã đi rồi, sư tỷ của Dì nhỏệp mới nói với cô bé: ͏ ͏ ͏
- Lần sau không được chạy ra ngoài một mình, phải đợi sư tỷ đến đón, biết chưa? ͏ ͏ ͏
Dì nhỏệp cười dạ một tiếng ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏