Chương 886: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 886: Vô Đề

Suốt quãng đường đi, ngược lại Giang Tả lại không nghĩ gì nhiều. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ điều mà hắn quan tâm chính là, sau khi Tô Kỳ nhìn thấy hắn xem nhật ký của cô, thì sẽ thế nào ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ xem. ͏ ͏ ͏

Bởi vì nhật ký kia, thực sự "thú vị" ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Giang Tả đã đi đến chỗ ở của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Điều khiến Giang Tả có chút kinh ngạc chính là, trên cửa phòng hình như có một tờ giấy. ͏ ͏ ͏

Khi đến trước cửa, Giang Tả mới nhìn rõ, đúng là trên cửa có một tờ giấy thật, trên đó viết: ͏ ͏ ͏

"Kính gửi Giang Tả tiên sinh. ͏ ͏ ͏

Anh yêu à, chỗ này tạm thời anh không thể vào được, khi nhìn thấy tờ giấy này mời anh lập tức quay đầu, nếu như không biết đi đâu thì có thể tìm sư phụ giúp đỡ. ͏ ͏ ͏

Nếu như không làm theo, tự gánh hậu quả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mà nổi giận thì hậu quả rất nghiêm trọng. ͏ ͏ ͏

Ký tên: Người vợ thân yêu của anh, Tô Kỳ." ͏ ͏ ͏

Giang Tả xem hết tờ giấy, mặt không có biểu cảm gì, hắn tiện tay xé bỏ nó, rồi dùng Hỏa Nguyên tố tiểu đệ của bao quanh tờ giấy. ͏ ͏ ͏

Đốt nhé, tiêu hủy chứng cứ giúp đại ca. ͏ ͏ ͏

Ừ, Giang Tả gật đầu, lúc đến đây không thấy tờ giấy nào cả. ͏ ͏ ͏

Nên không biết là không thể vào phòng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả đẩy cửa vào trong, đập vào mắt hắn là rất nhiều những tấm ảnh, là ảnh chụp của hai người thời gian gần đây. ͏ ͏ ͏

Nhìn qua có vẻ những tấm ảnh này đều do Tô Kỳ chụp, sau đó đi rửa rồi đặt ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Còn có cả những bức tranh do chính tay cô vẽ nữa, vẽ rất đẹp. ͏ ͏ ͏

Điều này Giang Tả đã biết từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏

Không lãng phí thêm thời gian nữa, Giang Tả lại nhấc chân đi về phía phòng trong, căn phòng này cũng đang đóng cửa, bên trên cũng có một tờ giấy. ͏ ͏ ͏

Trên tờ giấy có ghi: ͏ ͏ ͏

" Giang Tả tiên sinh, em biết ngay nhất định anh sẽ ngó lơ tờ giấy thứ nhất mà. ͏ ͏ ͏

Nếu như anh đã muốn vào thì chắc canh em không cản nổi, dù sao em cũng chỉ là một tờ giấy, nhưng mà anh phải nhớ cho kỹ, nếu anh còn dám vào tiếp thì em sẽ chết cho anh xem. ͏ ͏ ͏

Cho anh trải nghiệm cái cảm giác đau đớn thống khổ vì mất vợ. ͏ ͏ ͏

Em nói với anh rồi, anh đừng có xé nữa nha, đừng xé, anh mà xé em sẽ không khách khí đâu. ͏ ͏ ͏

Em nói thật đấy. ͏ ͏ ͏

Anh sẽ phải hối hận, anh thật sự sẽ phải hối hận." ͏ ͏ ͏

Roẹt! ͏ ͏ ͏

Giang Tả trực tiếp xé rách tờ giấy, đã tự nhận là một tờ giấy rồi, lại còn dám uy hiếp hắn? ͏ ͏ ͏

Mơ mộng hão huyền à? ͏ ͏ ͏

Chắc hẳn Tô Kỳ vẫn chưa tỉnh ngủ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả đẩy cửa vào. ͏ ͏ ͏

Có lẽ Tô Kỳ đã quen việc uy hiếp hắn rồi, cảm thấy hắn dễ bắt nạt nên tùy tiện để lại một tờ giấy đã nghĩ rằng sẽ đuổi được hắn sao? ͏ ͏ ͏

Thứ yếu xìu này, Giang Tả chưa bao giờ thèm để ý đến, hơn nữa bị Tô Kỳ uy hiếp lâu ngày cũng có lúc hắn phải phản kháng lại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hắn là ai chứ? ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ hắn cũng không phải người lương thiện gì, trông thấy tờ giấy kiểu này, cũng coi như không thấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vừa liếc vào trong phòng, sau đó lập tức thản nhiên nói: ͏ ͏ ͏

- Gió lớn quá, cửa lại không đóng chặt. ͏ ͏ ͏

Nói xong Giang Tả đưa tay ra nhẹ nhàng khép cửa lại, sau khi đóng cửa Giang Tả cầm lấy tờ giấy rồi dán lại lên cửa. ͏ ͏ ͏

Làm xong tất cả chuyện này, Giang Tả mới xoay người rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏

Lần này sau khi ra ngoài hắn không đóng cửa nữa mà bước nhanh hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Hai mắt hắn lạnh như băng, giống như đang phải đối mặt với mối nguy cực kỳ lớn, nhưng mà hắn vẫn đủ tỉnh táo để nhanh chóng suy nghĩ xem nên đối mặt với nguy cơ ấy thế nào. ͏ ͏ ͏

Chỉ là hắn vừa mới ra khỏi cửa, thì cửa sổ của căn phòng đã mở ra, sau đó có tiếng cười truyền đến: ͏ ͏ ͏

- A, đây không phải là Giang Tả tiên sinh sao? ͏ ͏ ͏

- Sao anh lại tới đây? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không quay đầu lại, mà chỉ lẩm bẩm: ͏ ͏ ͏

- Khả năng do gần đây mình quá nhớ Tô Kỳ rồi, nên xuất hiện ảo giác rồi. ͏ ͏ ͏

Nói xong hắn lắc đầu thở dài, rồi càng bước nhanh chân hơn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Quay trở lại đêm hôm qua. ͏ ͏ ͏

Thiên Tinh giáng thế khiến cho sắc mặt của Thanh Vân có chút khó coi. ͏ ͏ ͏

Rõ ràng lần này Thiên Tinh hướng về phía Thánh nữ trì dưới thế gian này mà đến, dù có trùng hợp cũng không thể nào trùng hợp đến mức này chứ? ͏ ͏ ͏

Thiên kiếp bổ xuống còn chưa tính, bây giờ lại đến Thiên Tinh giáng thế. ͏ ͏ ͏

Nếu nói chỗ này không có vấn đề gì thì bà ta cũng không tin được. ͏ ͏ ͏

Vậy thì trong này đã có chuyện gì? ͏ ͏ ͏

Điều bà ta có thể nghĩ đến chỉ có vấn đề liên quan đến Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏

Tai Ách tiền tệ kia, có thể do nó đã mang đến vận rủi trực tiếp khiến Thánh nữ trì bị tổn hại. (Đài hoa sen bị đóng băng.) ͏ ͏ ͏

Vậy phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Giữ Cửu Tịch lại thì sẽ gặp phải nguy hiểm, mà tiễn cô ấy đi thì cũng nguy hiểm đến tính mạng, cho nên chắc chắn bà ta không thể làm như vậy. ͏ ͏ ͏

Chỉ còn cách đi tìm chồng của Cửu Tịch thôi. ͏ ͏ ͏

Bà ta cũng biết chồng của Cửu Tịch có khả năng hóa giải vận rủi, Cửu Tịch đã từng nói với bà ta rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó vốn dĩ Thanh Vân định đi hỏi Kiếm Thập Tam, đáng tiếc Kiếm Thập Tam đã đi xử lý chuyện Thiên Tinh Thiên Thạch rồi. ͏ ͏ ͏

Cho nên bà ta đành phải gọi điện thoại hỏi ông chủ bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ rất thân với Kiếm Thập Tam, hơn nữa hai người Thánh nữ kia cũng thường xuyên gọi đồ ăn bên ngoài về, có thể ông ta có khả năng sẽ biết được số điện thoại của chồng Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏

Nếu vẫn không được, thì bà ta cũng chỉ còn cách đi tìm Kiếm Thập Tam thôi. ͏ ͏ ͏

Sau khi nói rõ lý do mình đến đây, bà ta lại nhận được câu trả lời rất bất ngờ. ͏ ͏ ͏

- Ông nói là chồng của Cửu Tịch đã đến Thánh Địa rồi hả? Cậu ta ở đâu? ͏ ͏ ͏

- Được, tôi biết rồi, tôi sẽ mang Cửu Tịch đến đó ngay. ͏ ͏ ͏

Sau khi cúp điện thoại, Thanh Vân đi ngay đến Thánh nữ trì để tìm Cửu Tịch, Thanh Vân cảm thấy nhất định Cửu Tịch sẽ vô cùng vui mừng. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, nghe thấy điều ấy, Tô Kỳ lại sững sờ, sau đó căng thẳng nói: ͏ ͏ ͏

- A, hỏng rồi, sư thúc, chúng ta đến phòng của con trước nhé, nhanh lên. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏