Chương 887: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 887: Vô Đề

Thanh Vân cau mày hỏi: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà, còn vận rủi trên người con? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không sao cả, không sao cả, chỉ là chuyện nhỏ. ͏ ͏ ͏

Đối với việc Cửu Tịch giở tính trẻ con ra, Thanh Vân vô cùng bất đắc dĩ, cuối cùng bà ta vẫn phải đồng ý với yêu cầu của cô, đầu tiên đưa cô về chỗ ở của mình trước. ͏ ͏ ͏

Còn phần phía sau, chính là Tô Kỳ ở nhà một mình đợi Giang Tả đến. ͏ ͏ ͏

Với hiểu biết của Tô Kỳ về Giang Tả, cô biết nhất định đối phương sẽ đến. ͏ ͏ ͏

Cô còn cố ý dán hai tờ giấy trước cửa. (Đã bị xé nhiều lần.) ͏ ͏ ͏

Đúng là cô cố ý đấy, vì cô cảm thấy chắc chắn Giang Tả sẽ xé. ͏ ͏ ͏

Cho nên cô đã ngồi trong phòng cả đêm để chờ Giang Tả đến, ͏ ͏ ͏

Đúng như dự đoán, rạng sáng hôm sau, Tô Kỳ đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, tờ giấy thứ nhất đã anh dũng hy sinh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mỉm cười nhìn về phía cửa phòng, đợi đối phương tiếp tục đẩy cửa vào, không thể nào không mở tiếp được, trừ khi người đó không phải chồng cô. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, Tô Kỳ không phải đợi quá lâu, cửa phòng đã trực tiếp bị đẩy vào. ͏ ͏ ͏

Cú đẩy cửa này rất mạnh mẽ, làm nổi bật lên khí phách của người đến. ͏ ͏ ͏

Sau đó không có bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn cả, Tô Kỳ trông thấy gương mặt không có biểu cảm nào của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Cô khẽ giơ tay lên nhẹ nhàng vẫy tay với hắn, giống như đang chào hỏi, hơn nữa còn vừa cười vừa chào hỏi. ͏ ͏ ͏

Dường như cô đang nói: "Anh tới rồi à, em đã đợi rất lâu rồi đó". ͏ ͏ ͏

Có điều trên mặt Giang Tả vẫn không có biểu cảm gì, sau đó còn lui ra ngoài đóng cửa lại. ͏ ͏ ͏

Giả vờ như không trông thấy cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hừ lạnh một tiếng rồi đi đến bên cửa sổ. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc Giang Tả vừa ra đến cửa, Tô Kỳ lập tức mở cửa sổ ra, cô ra vẻ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- A, đây không phải là ngài Giang Tả sao? ͏ ͏ ͏

- Sao anh lại tới đây? ͏ ͏ ͏

Lại một lần nữa, Tô Kỳ tiếp tục bị ngó lơ. ͏ ͏ ͏

Điều này khiến Tô Kỳ vừa đắc ý lại vừa tức giận. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ Giang Tả muốn chạy trốn, nhưng mà sao Tô Kỳ có thể để hắn được như ý chứ? ͏ ͏ ͏

Cô trực tiếp tạo ra một cơn lốc nhỏ cuốn Giang Tả quay lại, sau đó kéo Giang Tả vào trong phòng. (Hồng Thự và Đoạn Kiều đã rơi ngoài sân nhỏ.) ͏ ͏ ͏

Cuối cùng cửa sổ cũng đóng lại luôn. ͏ ͏ ͏

Haiz. ͏ ͏ ͏

Trong lòng Giang Tả không khỏi thở dài. ͏ ͏ ͏

Lại là một đêm không ngủ. ͏ ͏ ͏

Ách, sai rồi, phải nói lại là một đêm cày cấy mới đúng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ hy vọng, ngày hôm nay sẽ qua nhanh một chút. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Đến xế chiều ngày hôm đó. ͏ ͏ ͏

- Em biết ngay anh sẽ đến đây để xem trộm nhật ký của em mà, biết sai rồi chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ núp trong chăn chỉ thò đầu ra ngoài nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả yên lặng nhìn lên trần nhà, không có chút hứng thú trả lời nào. ͏ ͏ ͏

Chưa nói đến chuyện bây giờ Tô Kỳ đang trốn trong chăn, cho dù cô có đứng trước mặt hắn thì hắn cũng không có chút dục vọng nào. ͏ ͏ ͏

Yên lặng một lúc lâu, Giang Tả mới mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Vì sao trên mặt em lại có nhiều vết thương như vậy? Trên người cũng nhiều chỗ bị bầm tím? ͏ ͏ ͏

Còn về chuyện nhật ký, hắn không muốn thảo luận thêm về nó nữa. ͏ ͏ ͏

Vẻ mặt của Tô Kỳ lúc này cũng trở nên mơ màng: ͏ ͏ ͏

- Tắt điện thì nhà ngói cũng như nhà tranh, anh so đo nhiều như vậy để làm gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn đang so đo chuyện này sao? ͏ ͏ ͏

Lại còn tắt điện nhà ngói cũng như nhà tranh nữa. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ còn nói thêm: ͏ ͏ ͏

- Vết thương trên mặt là do bị ngã, còn trên người là do va chạm. ͏ ͏ ͏

Nói xong Tô Kỳ co người rúc vào ngực Giang Tả, có điều cô vẫn nằm trong chăn không muốn để Giang Tả trông thấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Em nói chuyện kiểu này không thấy mệt sao? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ lại nhô đầu ra, sau đó cô gối đầu lên cánh tay Giang Tả rồi nhìn lên trần nhà nói: ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, căn phòng này có vững chắc hay không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả thuận miệng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Em muốn treo cổ à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghiêm túc gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ đấy, anh đã xông vào rồi, không khiến anh hối hận thì không được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng nhìn lên trần nhà nói: ͏ ͏ ͏

- Có vẻ rất chắc chắn đấy, có điều anh nghe nói khi thắt cổ lưỡi sẽ lè dài ra, vô cùng xấu xí. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy em sẽ ngậm miệng lại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Nghe nói cổ cũng bị kéo dài ra, không quay về như lúc ban đầu được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Em dẫm lên một cái ghế là được rồi, không để cổ mình bị kéo dài ra. ͏ ͏ ͏

- Vậy em thắt cổ còn ý nghĩa gì nữa? ͏ ͏ ͏

Giang Tả trợn trắng mắt hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không trả lời còn chất vấn hắn: ͏ ͏ ͏

- Chẳng lẽ anh thật sự định để em treo cổ sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Chuyện kiểu này tốt nhất là không nên cãi nữa. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏