Chương 888: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 888: Vô Đề

Tô Kỳ cũng không tranh luận với Giang Tả nữa, vẫn còn nhiều thời gian, sẽ có lúc anh phải khóc. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ mặc váy ngủ vào định xuống giường: ͏ ͏ ͏

- Em muốn xem thử xem đã tốt hơn chưa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mặc xong váy ngủ thì nhảy ngay xuống đất, sau đó chạy đi chạy lại vài bước. ͏ ͏ ͏

- Ừ, không có vấn đề gì cả. ͏ ͏ ͏

Sau đó lại chạy thử hai vòng. ͏ ͏ ͏

- Ừ, hoàn toàn không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn qua phần da thịt lộ ra bên ngoài đầy những vết thương của Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Đây cũng là do vận rủi nên mới bị ngã à? ͏ ͏ ͏

Thật ra chỉ bị ngã thôi Giang Tả cũng không để trong lòng, nhưng mà ngã đến mức cả người đầy vết thương như vậy thì hắn rất để ý. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Không sao, ngủ một giấc thì không đau chút nào nữa, cho nên em không thể rời khỏi anh nữa, vừa rời khỏi anh không chừng sẽ xong đời. ͏ ͏ ͏

Anh có vui không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi sưng sờ, cuối cùng hắn ngồi dậy khẽ nói: ͏ ͏ ͏

- Lại đây, anh buộc tóc cho em. ͏ ͏ ͏

- Không cần. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ từ chối thẳng thừng: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta còn cả đêm bên nhau, ngày mai dậy rồi nói tiếp, anh sẽ phải trả giá vì sai lầm của bản thân. ͏ ͏ ͏

- Thật ra anh cũng rất muốn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả hít hà một hơi: ͏ ͏ ͏

- Em ngửi thử xem, anh cảm thấy hình như anh ngửi thấy mùi máu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Đây là cái gì vậy? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cầm lấy viên Thất Tình Lục Dục thạch do Giang Tả chế tạo ra ở trên mặt tuyết, sau đó nhìn lên bầu trời một lát rồi hỏi. ͏ ͏ ͏

Lúc này bọn họ đã ra khỏi phòng, định đi tìm đồ ăn. ͏ ͏ ͏

Viên Thất Tình Lục Dục thạch này có hình giọt nước, màu lam nhạt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lại dùng một sợi dây chuyền nhỏ, sợi dây này được làm từ tóc của Tô Kỳ, dùng phương pháp đặc biệt để tạo nên nó. ͏ ͏ ͏

Tuyệt đối không hề dễ đứt. ͏ ͏ ͏

Còn rất hợp với Tô Kỳ nữa. ͏ ͏ ͏

Số tóc này được tìm thấy ở trong nhà, trước kia Tô Kỳ có mái tóc dài tận eo. ͏ ͏ ͏

Sau khi cô cắt đi, vẫn giữ lại nó. ͏ ͏ ͏

- Đeo lên cổ nhé. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

- Cần phải đeo à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

- Vậy phải dùng nó không rời giống như dây buộc tóc kia sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi tiếp. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không cần, có điều đừng vứt lung tung là được, cứ dùng nó đi, nếu bị hỏng thì vứt, dù sao đây cũng chỉ là một món quà bình thường thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đưa viên Thất Tình Lục Dục thạch cho Giang Tả, sau đó cởi Pháp bảo bảo mệnh trên cổ mình ra đeo lên tay. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, anh đeo cho em đi, đã tặng em vòng cổ rồi thì đừng trông chờ em tự mình đeo nó lên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, sau đó hắn đeo giúp Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà khi đeo được một nửa, hắn lại phát hiện ra có chút khó khăn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ phàn nàn: ͏ ͏ ͏

- Đầu của vợ mình lớn nhỏ thế nào anh cũng không biết sao? Chọn kích cỡ nào cũng không biết à? ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa, sao anh không chọn mua cái loại có chốt tháo rời kia? ͏ ͏ ͏

- Người thiết kế ra cái vòng cổ này đúng là không tinh tế chút nào cả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mang vẻ mặt đen xì: ͏ ͏ ͏

- Câm miệng. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mất không ít thời gian, hắn mới đeo được viên Thất Tình Lục Dục thạch lên cho Tô Kỳ, tóm lại cả quá trình này không thoải mái chút nào. ͏ ͏ ͏

- Thế này thì tốt rồi, không tháo ra được nữa, không muốn đeo cũng không được. Lần sau anh đừng mua loại này nữa nhé. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ phàn nàn. ͏ ͏ ͏

- Biết rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thuận miệng trả lời có lệ. ͏ ͏ ͏

Yên tâm, tuyệt đối sẽ không có lần sau. ͏ ͏ ͏

Ai ăn no rửng mỡ lại đi mua thứ này. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải vì lần ngộ đạo khó hiểu kia, thì cơ bản hắn sẽ không tặng quà cho Tô Kỳ đâu. ͏ ͏ ͏

Cũng chỉ có lúc tuổi trẻ, hắn từng tặng cho cô vài lần thôi. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Giang Tả đã đưa Tô Kỳ đến một quán bán đậu phụ gần đó. ͏ ͏ ͏

- Lại ăn đậu phụ à? Thật ra anh có thể ăn "đậu phụ" của em đó. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vừa cười vừa nói. ͏ ͏ ͏

Nghe thấy thế Giang Tả chỉ chỉ tay vào Hồng Thự và Đoạn Kiều đang đứng trên bả vai, ý rất rõ ràng, hiện giờ còn có người khác. ͏ ͏ ͏

Không biết từ lúc nào Đoạn Kiều đã tự bịt tai nó lại rồi, thấy Tô Kỳ nhìn sang, nó lập tức giải thích: ͏ ͏ ͏

- Nữ chủ nhân cứ yên tâm, chúng tôi không nghe được gì cả, Hồng Thự còn nhỏ nghe cũng không hiểu cái gì đâu. ͏ ͏ ͏

Mặc dù nói như vậy, nhưng mà Tô Kỳ vẫn có chút xấu hổ, những lời nói kiểu này cô chỉ dám nói riêng với Giang Tả, những lúc có người khác cô vẫn rất đứng đắn nghiêm túc đó. ͏ ͏ ͏

Da mặt cô không dày như vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đến bên cạnh Giang Tả nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Mấy ngày nữa thôi, anh sẽ xong đời. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười haha, chuyện của vài ngày nữa thì để vài ngày sau rồi hãy nói, dù sao hiện giờ hắn cũng không sợ. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa với tính cách của Tô Kỳ, thì vài ngày sau chắc gì cô còn nhớ được chuyện mình đã uy hiếp hắn. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả không hề sợ. ͏ ͏ ͏

Nhưng đúng lúc này Tô Kỳ lại cầm điện thoại của Giang Tả lên nói: ͏ ͏ ͏

- Ghi chú lại cho em, để cho khỏi quên, anh nói có đúng không hả Giang Tả tiên sinh? ͏ ͏ ͏

Lúc nói câu này, Tô Kỳ mang vẻ mặt uy hiếp, hoàn toàn chính là đang cố ý. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ biết gượng cười đáp lại. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏