Chương 889: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 889: Vô Đề

Sau đó bọn họ cùng nhau đi vào trong quán đậu phụ, bình thường chỗ này không có mấy người đến ăn, có lẽ đều gọi điện giao hàng tại nhà. ͏ ͏ ͏

Có điều lần này Giang Tả lại trông thấy Lộ Chân rất khác, hiện giờ Lộ Chân đã ăn mặc bình thường, tóc tai cũng không lộn xộn nữa, chắc hẳn hắn đã tân trang lại. ͏ ͏ ͏

Còn Lộ Chân, khi trông thấy Giang Tả và Tô Kỳ đến hắn cũng lập tức chạy lại nói bằng ngôn ngữ Viễn Cổ: ͏ ͏ ͏

- Kính, kính chào quý khách. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mơ màng, cô nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏

Lúc này Lộ Chân mới phản ứng lại, nên đổi sang ngôn ngữ hiện đại: ͏ ͏ ͏

- Chào mừng quý khách. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm nhìn hắn mà kéo Tô Kỳ đến một cái bàn trống. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Là ngôn ngữ Viễn Cổ à? Vừa rồi em không nghe lầm chứ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đặt hai chén nước ra bàn, sau đó Lộ Chân lập tức rót nước trà cho bọn họ một cách vô cùng chuyên nghiệp. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Em không nghe lầm đâu, có điều em không ngạc nhiên khi thấy ở chỗ này có thêm một người nữa sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trả lời: ͏ ͏ ͏

- Việc này thì có gì đáng để ngạc nhiên chứ, quán ăn nhận thêm người không phải chuyện rất bình thường sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả suy nghĩ một chút, hình như đúng là như vậy. ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là vì cách ăn mặc của Lộ Chân hôm qua quá ghê gớm, hơn nữa không hiểu sao lại đến đây bưng bê rót nước cho nên đã khiến hắn rất kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

Hôm nay lại khác, nhìn qua rất giống một nhân viên phục vụ bình thường. ͏ ͏ ͏

Còn về phần xuất xứ của đối phương, Giang Tả không để ý. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng không để ý mấy, cô đang cầm quả Lê bắt đầu trêu chọc Hồng Thự: - Nào, lộn ngược một cái ra sau, ta cho ngươi cắn một miếng, nếu không thì hôm nay giảm béo nhé. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Cạc cạc cũng không có tác dụng đâu. ͏ ͏ ͏

Giây phút này, Hồng Thự mới nhớ tới nỗi sợ hãi khi bị nữ chủ nhân điều khiển. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều không nói gì, nó yên tĩnh ngồi bên cạnh, nếu lỡ nữ chủ nhân không vui lại bắt nó lộn nhào mấy vòng thì không ổn. ͏ ͏ ͏

Nó đường đường là Đoạn Kiều, biết sĩ diện đấy. ͏ ͏ ͏

Dù có nói gì thì nó cũng không nhào lộn. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này Tô Kỳ lại nói thêm: ͏ ͏ ͏

- Đoạn Kiều, ngươi làm mẫu một lần cho Hồng Thự xem. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

- Được rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn thấy cảnh này, hắn không biết nói gì cho phải bây giờ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có sở thích quái dị, là mỗi ngày đều thích xem lộn ngược ra sau. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, may mắn cô chưa bắt hắn lộn ngược cho cô xem. ͏ ͏ ͏

Trước kia khi hắn theo đuổi Tô Kỳ, nếu Tô Kỳ bắt hắn lộn ngược ra sau, nói không chừng bây giờ Giang Tả lại có thêm một kỹ năng hạng nhất nữa rồi. ͏ ͏ ͏

Thông thạo chiêu thức lộn ngược ra sau. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này đột nhiên Lộ Chân cất lời: ͏ ͏ ͏

- Vậy, có cần tôi gọi ông chủ ra giúp hai người không? (Vẫn là nói bằng ngôn ngữ Viễn Cổ.) ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Sao em cảm thấy lời anh ta nói quen tai như vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không hiểu cách nói chuyện của người xưa lắm, khi còn bé cô chỉ học qua một chút, cho nên nghe có chút quen tai nhưng lại không biết đối phương đang nói gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không tiện nói, lúc này Đoạn Kiều mới mở miệng: ͏ ͏ ͏

- Nữ chủ nhân, là ngôn ngữ Viễn Cổ, hắn nói có cần hắn gọi ông chủ giúp không. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Đoạn Kiều còn hiểu ngôn ngữ cổ nữa sao? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều vỗ ngực một cái nói: ͏ ͏ ͏

- Nữ chủ nhân đừng thấy ta nhỏ thế này, thật ra chuyện gì của người tu luyện ta cũng hiểu hết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Đoạn Kiều, quan sát nó một lúc rất lâu, sao cô luôn có cảm giác ông chồng nhà mình đã nhặt được của quý vậy. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả đã bảo Lộ Chân gọi ông chủ ra, cũng không biết ông chủ đang làm gì bên trong nữa. ͏ ͏ ͏

Chỉ là khi Lộ Chân vừa gọi được hai tiếng, thì Giang Tả đã sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng tiếng nói rất yếu ớt, nhưng mà chắc chắn hắn không nghe lầm. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn nói với Tô Kỳ một câu, rồi đi về phía phòng bếp. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ậm ừ đáp lời, rồi vừa trêu chọc Hồng Thự, vừa học hỏi ngôn ngữ Viễn Cổ với Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều cảm nhận được giá trị của mình, cho nên biết gì thì nó sẽ nói ra hết, hận không thể lập tức khiến nữ chủ nhân học được hết tất cả. ͏ ͏ ͏

Nó muốn được cái ô dù này che chở. ͏ ͏ ͏

Cuộc sống sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. ͏ ͏ ͏

Không cần phải lo lắng Đại Ma Đầu hở ra là lại muốn giết nó nữa. ͏ ͏ ͏

Còn Giang Tả lúc này, hắn đã đi đến phòng bếp, vừa bước vào hắn đã biết mình không đoán sai. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ ngoài ý muốn tiến vào giai đoạn Nhập đạo, đúng là ngoài ý muốn thật, nếu không thì sẽ không Nhập đạo ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Nhập đạo rất dễ, nhưng mà không phải cứ Nhập đạo là không lo lắng bị quấy rầy, ͏ ͏ ͏

Ít nhất thì ông chủ bán đậu phụ vẫn lo lắng điều này. ͏ ͏ ͏

Lúc này ông chủ bán đậu phụ thì đang có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma vì ông ta chưa chuẩn bị tốt đột nhiên đã Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

Chắc là gặp phải chuyện gì đó kích thích. ͏ ͏ ͏

Giang Tả khẽ lắc đầu, rồi cầm một cái đũa dài ở bên cạnh, bắt đầu nhẹ nhàng điểm lên trên người ông chủ bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏