Chương 890: Vô Đề
Chỉ một lát sau trên người ông chủ bán đậu phụ đã có phản ứng, nhưng mà Giang Tả vẫn không dừng lại, ngược lại càng lúc càng ra tay nhanh hơn. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ ông ta đã sắp đến ranh giới tự bạo rồi, nhưng lại dần dần ổn định, cuối cùng bắt đầu tiêu tán. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không giúp ông ta Nhập đạo, mà trực tiếp xóa bỏ cơ hội Nhập đạo lần này của ông ta. ͏ ͏ ͏
Biết nói thế nào đây, hiện giờ ông chủ bán đậu phụ đang có mâu thuẫn trong người không cách nào điều hòa được, cho nên rất đáng tiếc, việc Nhập đạo sẽ hại ông ta. ͏ ͏ ͏
Bời vì một khi Nhập đạo, cho dù có cơ hội Vấn đạo, cũng vĩnh viễn không thể Chứng đạo được. ͏ ͏ ͏
Dù sao không phải ai cũng là Kiếm Thập Tam, đạo tâm của ông ta là dì nhỏ, trên lý thuyết nếu như dì nhỏ chết đi, thì đạo của ông ta sẽ tan vỡ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà ông ta lại không như thế, ông ta vẫn có thể Vấn đạo, vẫn có thể Chứng đạo, sau đó không ngừng lên cấp, cuối cùng bước đến đỉnh cao. ͏ ͏ ͏
Tư chất của Kiếm Thập Tam về phương diện đạo, đúng là có một không hai. ͏ ͏ ͏
Không lâu sau, ông chủ bán đậu phụ đã tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Đầu tiên ông ta thở dài một tiếng, sau đó lúc quay người lại mới nhận ra Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Ông ta cám ơn hắn rối rít: ͏ ͏ ͏
- Cám ơn tiểu hữu đã ra tay, nếu không thì tôi nghĩ mình sẽ không chịu nổi hậu quả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Nếu cứ tiếp tục, cùng lắm là ông sẽ bị thương thôi, không ảnh hưởng nhiều đến tương lai sau này. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Ông đang có chuyện gì mâu thuẫn vậy? ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ thở dài một tiếng sau đó mỡi nói: ͏ ͏ ͏
- Đối với tiểu hữu thì món tào phớ mặn ăn ngon hay là ngọt ngon hơn? ͏ ͏ ͏
- Đối với tiểu hữu, tào phớ mặn ngon hay ngọt ngon hơn? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu hỏi này, Giang Tả không khỏi sững sờ. ͏ ͏ ͏
Hắn phải trả lời thế nào đây? ͏ ͏ ͏
Là tào phớ mặn? ͏ ͏ ͏
Hoặc là tào phớ ngọt? ͏ ͏ ͏
Hay là mặn (ngọt) đều ăn được? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nên trả lời thế nào, đối với vấn đề mà ông chủ bán đậu phụ hỏi, trong phương diện đạo của mình, Giang Tả không có bất kỳ suy nghĩ nào liên quan đến chuyện này cả. ͏ ͏ ͏
Hắn không tiện trả lời. ͏ ͏ ͏
Vì câu trả lời của hắn rất có thể sẽ ảnh hưởng đến ông chủ bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏
Còn việc trả lời những thứ khác... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một chút Giang Tả vẫn lựa chọn từ bỏ, hắn sẽ không nhúng tay thêm vào việc này nữa. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ đã sờ đến cánh của của đạo rồi, hiểu ra được thì sẽ giác ngộ, nhưng mà nếu hắn nói quá nhiều, sẽ chỉ làm hại khiến ông ta mắc sai lầm thôi. ͏ ͏ ͏
Cho nên Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi và Cửu Tịch đang đợi đồ ăn. ͏ ͏ ͏
Không nhận được đáp án của Giang Tả, ông chủ bán đậu phụ cũng không thèm để ý, chỉ ừ một tiếng rồi bắt đầu chuẩn bị thức ăn. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là Giang Tả cũng đi ra ngoài, xem ông chủ bán đậu phụ nấu ăn chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào cả. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn không học được. ͏ ͏ ͏
Nếu lỡ ông ta lại bảo hắn chỉ dạy cho một hai điều thì đúng là buồn nôn. ͏ ͏ ͏
Sau khi rời khỏi đó, Giang Tả trông thấy Lộ Chân vẫn đứng yên ở chỗ đó như trước, ánh mắt hắn vẫn nhìn ra cửa, giống như đang đợi khách hàng bước vào. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thì đang chơi với Hồng Thự. ͏ ͏ ͏
Thi thoảng cô còn gật đầu một cái với Đoạn Kiều, dáng vẻ giống như vừa hiểu ra điều gì đó. ͏ ͏ ͏
Thực tế thì Đoạn Kiều càng dạy càng cảm thấy kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Khả năng học hỏi của nữ chủ nhân, thật sự quá khủng bố. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, người có thể áp chế được Đại Ma Đầu đúng là không phải người bình thường. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã quay lại chỗ mình, thấy hắn ngồi xuống, Tô Kỳ vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Em phát hiện ra, khả năng nghe hiểu ngôn ngữ cổ của em tiến bộ rất thần tốc, có giỏi không? ͏ ͏ ͏
- Giỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trả lời qua loa, sau đó nhấp một ngụm trà. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khi hắn vừa đặt chén trà xuống, thì lập tức chén trà lại được rót đầy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không để ý tới Lộ Chân, người này không thể chờ hắn uống xong rồi hãy rót thêm sao? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh ông chủ bán đậu phụ đã mang thức ăn đến. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua khi ông ta vừa đặt xuống, Giang Tả đã sững sờ. ͏ ͏ ͏
Là bốn bát tào phớ. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ đặt tào phớ xuống rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Hai bát mặn, hai bát ngọt, không biết hai người thích loại nào nên để hai người tự chọn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Còn có tào phớ mặn sao? Không phải trước đây ông chủ toàn làm ngọt a? ͏ ͏ ͏
Được rồi, lúc này Giang Tả đã hiểu. ͏ ͏ ͏
Hóa ra trước đây ông chủ quán không hề biết còn có tào phớ mặn, sau đó gần đây đã bị người nào đó đả kích. ͏ ͏ ͏
Cho nên bắt đầu xoắn xuýt. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà ông ta để bọn họ chọn thế này, chắc không có trợ giúp gì với đạo của ông ta đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu không nghĩ nữa, Tô Kỳ ăn ngọt, vậy thì hắn cũng ăn ngọt. ͏ ͏ ͏
Nếu lỡ Tô Kỳ cảm thấy tào phớ mặn quá kỳ lạ, vậy cuối cùng không phải hắn vẫn ăn ngọt sao. ͏ ͏ ͏
Cho nên, không cần phải xoắn xuýt làm gì. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này thì ông chủ quán lại nói: ͏ ͏ ͏
- Cô cũng nếm thử món mặn đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần, tôi không quen. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy mình vô cùng nhanh trí. ͏ ͏ ͏
Lúc Tô Kỳ cố tình gây sự sẽ dùng thói quen để nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Sẽ nói kiểu có mới nới cũ. ͏ ͏ ͏
Cho nên đối với chuyện này, Giang Tả không nói một câu nào. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏