Chương 891: Vô Đề
Ông chủ quán cũng bất đắc dĩ, cuối cùng ông ta nhìn sang Lộ Chân, ông ta cảm thấy có cách rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông ta nhanh chóng bê hai bát tào phớ mặn đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cảm thấy rất khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay ông chủ Thiên bị chập mạch à, sao đột nhiên lại làm cả tào phớ mặn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, tiếp tục ăn tào phớ của hắn mới là chân lý. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, hôm qua Thanh Vân sư thúc nói, thiên thạch rơi từ trên trời xuống gọi là Thiên Tinh giáng thế. Nghe nói có thể vào đó tranh đoạt cơ duyên tạo hóa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đột nhiên nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Cho nên em lại muốn đi à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, dường như Thánh Địa không hề có ghi chép gì về chuyện này, cho nên có lẽ chúng em không phải đi. ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa, nghe sư thúc nói, thời gian để Thiên Tinh nguội đi rất dài, nếu muốn đi sẽ phải đợi rất lâu nữa. ͏ ͏ ͏
Điều này Giang Tả cũng không rõ, trước đây khi Thiên Tinh giáng thế, hắn trực tiếp đi vào. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phải mất bao lâu? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ phải mất nhiều ngày đấy, sư thúc cũng không nói rõ. ͏ ͏ ͏
- Có điều, khả năng em lại sắp phải vào trong Thánh nữ trì rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Không bị ảnh hưởng gì sao? ͏ ͏ ͏
- Không biết nữa, dù sao cứ vào xem là biết thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ biết Giang Tả đang ám chỉ điều gì, nhưng chuyện này cô thật sự không biết. ͏ ͏ ͏
Nếu như không bị ảnh hưởng một chút nào, thì sư phụ cô cũng không cần phải phong bế cô lại. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả cũng không nói thêm gì nữa, có vào hay không cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏
Mặc dù sẽ có chút thiệt thòi cho Tô Kỳ, nhưng mà chí hướng của Tô Kỳ cũng không đặt vào việc tu luyện, vậy thì không sao cả, cô vui là được. ͏ ͏ ͏
Nếu như không thể tiếp tục hấp thu Tiên Linh khí, bọn họ hoàn toàn có thể về trước. ͏ ͏ ͏
Hình như đã rất lâu rồi bọn họ chưa về nhà. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ lại lấy một quyển sách ma pháp ra đưa cho Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Nè, anh cất kỹ quyển sách này đi, lần sau em sẽ bảo sư phụ hoặc sư thúc vẽ cho anh ấn ký thu nhận Pháp bảo. ͏ ͏ ͏
- Về mặt lý luận có thể làm được. ͏ ͏ ͏
Ấn ký pháp bảo, chỉ cần là người tu luyện đều có thể vẽ ra một cái. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, phải dựa theo Pháp bảo đó lớn hay nhỏ để vẽ, cũng có thể thu lại tỷ lệ. ͏ ͏ ͏
Còn có thể vẽ vài cái ấn ký, ngoài cái đầu tiên ra, những cái khác hoàn toàn được quyết định bởi Trung mạch thất luân đã mở ra mấy cái. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, chính là cấp mấy thì có thể vẽ mấy cái. ͏ ͏ ͏
Ấn ký được vẽ ra có thể dùng để đặt những vật khác, nhưng không bằng đặt Pháp bảo vốn có vào đó được. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa chỉ có Pháp bảo đó mới là chủ đạo, đặt những Pháp bảo khác vào hoàn toàn không có tác dụng tẩm bồ. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử vẫn luôn để kem của hắn ở trong ấn ký, sau đó đeo xích kiếm, hoặc là không mang cả xích kiếm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút bất đắc dĩ, vẽ ấn ký sao? ͏ ͏ ͏
Đối với hắn mà nói, chuyện này hoàn toàn không có bất kỳ ý nghĩa nào, có điều cũng không sao cả, nếu hắn muốn xóa bỏ nó thì xóa, những người khác căn bản không xóa hết được như hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả suy nghĩ một chút, sau đó nhận lấy quyển sách ma pháp: ͏ ͏ ͏
- anh xem một chút, có lẽ không cần họ giúp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc, không cần sao? ͏ ͏ ͏
Nghĩ lại thì cũng đúng thôi, Ma Pháp Sư cũng có khả năng này. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần tìm được thôi, vậy thì không cần chồng cô phải học, chỉ cần Nguyên tố tiểu đệ học là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng Tô Kỳ biết quyển sách ma pháp này rất lợi hại, cũng biết khả năng chồng cô mạnh ngang với Ma Pháp Sư mạnh nhất. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, học ma pháp này luôn khiến cô cảm thấy rất yếu ớt. ͏ ͏ ͏
Nếu lỡ ngày nào đó Nguyên tố không nghe lời thì phải làm thế nào? ͏ ͏ ͏
Có phải khi ấy sẽ mất hết ma pháp hay không? ͏ ͏ ͏
Như vậy vẫn tốt hơn so với Khí Linh không bị ràng buộc, bởi một ngày nào đó nếu Khí Linh không nghe lời thì rất dễ làm chủ nhân của nó bị thương. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẫn muốn nói thêm với Giang Tả, cô còn chuyện muốn nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc này, Lộ Chân đột nhiên lại giơ tay lên nói: ͏ ͏ ͏
- Hai người vừa nói đến ấn ký ma pháp sao? Tôi biết. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn về phía Lộ Chân, còn Giang Tả thì không có động tĩnh gì. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Lộ Chân đang nói bằng ngôn ngữ cổ xưa, cho nên hắn giả vờ không biết. ͏ ͏ ͏
Không quay đầu lại coi như bỏ qua vấn đề này, quay đầu lại thì không nhất định sẽ bỏ qua được. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, cũng có loại người giống như Tô Kỳ, nửa hiểu nửa không vẫn muốn nghe. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, Đoạn Kiều lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nữ chủ nhân, hắn nói hắn biết vẽ ma pháp ấn ký. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Có điều tôi không hiểu về ma pháp, tôi chỉ biết lý luận thôi, do mẹ tôi dạy. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều phiên dịch lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả búng tay một cái, sau đó đám Nguyên tố tiểu đệ trực tiếp xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Hình như chúng nó đã mạnh thêm rồi, không bị phát hiện ra lực lượng Nguyên tố nữa. ͏ ͏ ͏
Ít nhất tới gần Giang Tả sẽ không hiện ra. ͏ ͏ ͏
- Dạy chúng nó đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân sững sờ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Như vậy, có, có thể không? ͏ ͏ ͏
Sau khi Đoạn Kiều phiên dịch lại, Giang Tả mới nói: ͏ ͏ ͏
- Cậu cứ việc thử là được rồi. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏