Chương 892: Vô Đề
Lộ Chân cảm thấy đầu óc của mình đã bị khiêu chiến. ͏ ͏ ͏
Theo bản năng hắn cảm thấy việc này không thể làm được. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả đã bảo hắn dạy, thì hắn cũng không thể nói điều gì, dù sao hắn cũng chỉ biết lý thuyết xuông thôi. ͏ ͏ ͏
Mẹ hắn từng dạy, thế giới bên ngoài rất rộng lớn, có rất nhiều thứ bản thân không hiểu được, cần phải biết học hỏi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, thứ này có lẽ chính là thứ mà hắn, thậm chí cả mẹ hắn đều không biết nó là thứ gì. ͏ ͏ ͏
Hắn nhanh chóng dốc lòng dạy cho đám Nguyên tố kia. ͏ ͏ ͏
Khi hắn cất lời lại khiến Giang Tả và Tô Kỳ ở bên cạnh đều sững sờ. ͏ ͏ ͏
Bởi vì bọn họ đều nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn về phía Đoạn Kiều, hy vọng Đoạn Kiều có thể đưa ra đáp án. ͏ ͏ ͏
Nhưng vẻ mặt Đoạn Kiều lại đổ đầy mồ hôi, bởi vì nó cũng nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Đoạn Kiều đành phải nói: ͏ ͏ ͏
- Nữ chủ nhân, tôi cũng nghe không hiểu, có thể là hắn đang nói tiếng của các Nguyên tố, loại ngôn ngữ này chỉ có Ma Pháp Sư đẳng cấp cao mới có thể suy đoán ra được một chút. ͏ ͏ ͏
Có một vài Ma Pháp Sư thật ra chỉ dựa vào cảm ứng tâm linh, người chính thức hiểu được ngôn ngữ của Nguyên tố, cũng không nhiều. ͏ ͏ ͏
Lúc này Lộ Chân cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng là tôi đang nói ngôn ngữ của Nguyên tố, do mẹ tôi dạy tôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Mẹ cậu không dạy ma pháp cho cậu sao? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Có dạy, có điều chỉ dạy lý thuyết thôi. ͏ ͏ ͏
Một người tu luyện hiểu lý thuyết, thậm chí còn hiểu ngôn ngữ của Nguyên tố? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thật sự không hiểu nổi chuyện này có ý nghĩa gì nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thì ngược lại, cô chỉ để ý đến việc có dạy được hay không thôi. ͏ ͏ ͏
Một người chỉ biết lý thuyết, có thể dạy được Nguyên tố sao? ͏ ͏ ͏
Lỡ như dạy sai thì phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Có điều nếu chỉ dạy về ấn ký pháp bảo, có lẽ vấn đề cũng không lớn lắm. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu vẫn do chồng cô lười, bản thân hắn học không tốt sao? Sao phải để đám Nguyên tố học? Những thứ này học được thì ấm vào thân đấy. ͏ ͏ ͏
Đám Nguyên tố học được, thì là của đám Nguyên tố, còn bản thân thì không làm được. ͏ ͏ ͏
Cũng không thể để đến một ngày phải đi học hỏi từ đám Nguyên tố này chứ? ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đó Tô Kỳ phồng má lên, vẻ mặt không vui lắm. ͏ ͏ ͏
Trông thấy Tô Kỳ như vậy, Giang Tả lắc đầu, sau đó hắn khép quyển sách ma pháp lại, rồi dùng sách gõ Tô Kỳ một cái: ͏ ͏ ͏
- Đừng nghĩ nhiều, không khoa trương như em nghĩ đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ quay đầu lại, không muốn nghe cũng không muốn nói. ͏ ͏ ͏
Bởi vì cô có nói thì Giang Tả cũng không nghe. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng nhất định cô sẽ bị những lời ngụy biện của đối phương thuyết phục. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó cô chính là một cô vợ ngốc, chồng nói gì cũng tin. ͏ ͏ ͏
Thà rằng ngay từ đâu đừng nói gì cho xong. ͏ ͏ ͏
Một lúc sau, Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, không biết chúng nó đã biết làm hay chưa nữa. ͏ ͏ ͏
Lần này Lộ Chân dùng ngôn ngữ hiện đại để nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ đều nhìn về phía Nguyên tố, chờ bọn nó tự ra oai. ͏ ͏ ͏
Sao đó đám Nguyên tố đàn em xoay quanh Giang Tả vài vòng, giống như đang quan sát, cũng giống như đang thương lượng, cuối cùng đám Nguyên tố khác đều biến mất, chỉ còn lại Hỏa Nguyên tố tiểu đệ. ͏ ͏ ͏
Sau đó số lượng đàn em Hỏa Nguyên tố càng ngày càng nhiều, bọn chúng bao quanh Giang Tả, lập tức khiến người hắn phát ra ánh lửa. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả và cả quyển sách ma pháp đều bị đám đàn em Hỏa Nguyên tố bao bọc. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải thấy Giang Tả vẫn bình yên không có chuyện gì thì Tô Kỳ đã trực tiếp ra tay đuổi đám Hỏa Nguyên tố đi. ͏ ͏ ͏
Tất cả những thứ dám gây chuyện bất lợi với chồng cô, đều không được tồn tại. ͏ ͏ ͏
Có điều tình trạng này cũng không kéo dài lâu, sau khi đốt cháy một lúc, ngọn lửa bắt đầu biến mất, có thể nói là ngọn lửa đã tụ tập lại trên quyển sách ma pháp. ͏ ͏ ͏
Ngọn lửa trên người Giang Tả đều nhanh chóng chạy về phía quyển sách ma pháp. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh trên người Giang Tả đã không còn dấu vết nào của ngọn lửa nữa, còn quyển sách ma pháp thì lập tức bị ngọn lửa thiêu đốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả và Tô Kỳ lại trông thấy ngọn lửa dần biến mất, lần này hình như đã chui vào một chỗ nào đó không biết tên rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà sau khi ngọn lửa không còn, Giang Tả và Tô Kỳ lại có chút kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Bởi vì không thấy quyển sách ma pháp đâu. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, khi ngọn lửa dần tắt, ngọn lửa đã nhỏ hơn quyển sách ma pháp rồi mà bọn họ lại không nhìn thấy quyển sách đâu. ͏ ͏ ͏
Trong lúc cả hai còn đang kinh ngạc, thì ngọn lửa đã biến mất hoàn toàn, quyển sách ma pháp cũng biến mất không thấy bóng dáng đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả, cô đang chờ đáp án. ͏ ͏ ͏
Bởi vì cô không thấy bất kỳ ấn ký nào trên người Giang Tả, cho nên, đây là ấn ký pháp bảo sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thẳng vào mắt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng lo lắng nữa, em xem này. ͏ ͏ ͏
Nói xong Giang Tả vung tay trái lên, quyển sách ma pháp đã xuất hiện trên tay hắn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thành công rồi? ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà chuyện này là sao vậy? ͏ ͏ ͏
Ban đầu Giang Tả còn rất kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Đúng là hắn không hiểu kỹ xảo nhỏ kiểu này, sau đó hắn nghĩ, nếu như quyển sách ma pháp thật sự biến mất, thì hắn định mình sẽ nghiên cứu một lần. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà kết quả nghiên cứu ra cũng chỉ là một loại ấn ký pháp bảo mà thôi. ͏ ͏ ͏
Chính là ấn ký đặt trên người mình. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏