Chương 893: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 893: Vô Đề

Nhưng mà ấn ký ma pháp lại khác, không phải nó được đặt trên người hắn, mà là đặt trên người Nguyên tố. ͏ ͏ ͏

Mỗi người đều có lĩnh vực Nguyên tố cố định, đó là địa bàn riêng của mỗi người, cũng giống như Linh khí chiếm giữ một phần trong cơ thể con người vậy. ͏ ͏ ͏

Cho nên ấn ký chính là được đặt ở trong khu vực ấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kinh ngạc, sau đó lập tức thoải mái: ͏ ͏ ͏

- Cũng phải, nếu không đặt trên người cũng không có hiệu quả tẩm bổ, ma pháp và tu luyện có điểm khác nhau không nhỏ. ͏ ͏ ͏

Đúng là khác biệt rất lớn đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng cho là như vậy. ͏ ͏ ͏

Có điều đặt quên sách ma pháp ở trên phương diện Nguyên tố vẫn có điểm tốt, đó chính là thuận tiện để đám Nguyên tố tiểu đệ học tập. ͏ ͏ ͏

Chỉ là ở trong đó không có cách nào sử dụng mà thôi. ͏ ͏ ͏

Sau khi xác định lại vài lần là không có vấn đề gì, Tô Kỳ mới nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏

Lại lần nữa cô dám khẳng định, chồng cô là yêu nghiệt trên phương diện ma pháp. ͏ ͏ ͏

Đừng nói là Tô Kỳ, ngay cả Lộ Chân trông thấy cũng phải sững sờ. ͏ ͏ ͏

Đúng là làm được thật. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm thấy phải quay về nói rõ chuyện này mới được, mẹ hắn hiểu về Nguyên tố vô cùng rõ, nhưng mà chưa từng nói cho hắn biết chuyện này. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết chuyện này có thể dọa mẹ hắn sống lại không. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này ông chủ bán đậu phụ đi đến, lần này ông ta bê đồ ăn đã nấu xong ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngửi thử rồi vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

- Là món thịt giống lần trước? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, nhưng mà tốt nhất là cô ăn ít thôi, sắp hết rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu đồng ý, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ông chủ có cơm không? ͏ ͏ ͏

Khuôn mặt của ông chủ bán đậu phụ không có biểu cảm nào nói: ͏ ͏ ͏

- Không có. ͏ ͏ ͏

Buồn cười, chỗ này của ông là cửa hàng bán đậu phụ, lấy đâu ra cơm cho cô ăn. ͏ ͏ ͏

- A, em sang quán bên cạnh mua hai bát. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Tô Kỳ chạy sang quán cơm ở sát vách. ͏ ͏ ͏

Chỗ này có không ít đồ ăn, không thể nào không có cơm được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có chút mơ màng, hóa ra còn có thể sang bên cạnh mua, nếu biết trước như vậy tối qua hắn đã đi sang đó rồi. ͏ ͏ ͏

Sau khi Tô Kỳ đi khỏi, Giang Tả nói với ông chủ bán đậu phụ: ͏ ͏ ͏

- Cho chúng tôi thêm một bát canh nữa. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ: ͏ ͏ ͏

- Nước luộc thịt? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không, cđại cai bẹ nấu với thịt băm bình thường là được rồi. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ không có biểu cảm gì: ͏ ͏ ͏

- Không có cải bẹ. ͏ ͏ ͏

Hai cái người này, thật sự coi chỗ của ông ta là quán ăn rồi hả? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng dậy: ͏ ͏ ͏

- Tôi cũng qua nhà bên cạnh gọi một suất. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ và Giang Tả cùng nhau ra khỏi quán, Hồng Thự trực tiếp nằm bò ra bàn, nó sắp mệt chết rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó tiếp tục gặm Lê của mình, phải ăn nhanh lên một chút nếu không thì không được ăn mất. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Trên một ngọn núi không biết tên. ͏ ͏ ͏

Có hai con Huyền Vũ đang chiếm giữ trên đó, chúng nó nằm khôi phục ở đó ngày này qua ngày khác năm này qua năm khác. ͏ ͏ ͏

Đã qua nhiều năm như vậy rồi, mà chỗ này chưa bao giờ có chút thay đổi nào cả. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà hôm nay, vốn dĩ bầu trời không bao giờ thay đổi đột nhiên lại xuất hiện vô số vết rách, nhìn qua những vết rách này có thể thấy được màu đen đang nở rộ. ͏ ͏ ͏

Thấy cảnh này, hai con Huyền Vũ lập tức đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Ban đầu chúng nó rất khiếp sợ, cuối cùng lại im lặng thở dài. ͏ ͏ ͏

- Cuối cùng cái ngày này cũng đến. Vết rách đã xuất hiện, cần phải vá lại rồi. Lần này đến lượt ta rồi. ͏ ͏ ͏

Con Huyền Vũ đực nói. ͏ ͏ ͏

- Còn có thể đợi thêm một khoảng thời gian nữa, xem xem có thể quay về thăm hai đứa nhóc kia một lần không. ͏ ͏ ͏

Con Huyền Vũ cái nói. ͏ ͏ ͏

Sau khi ăn cơm xong, Giang Tả và Tô Kỳ rời khỏi quán bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu phụ có chút bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

Hai người này coi quán bán đậu phụ của ông ta thành quán cơm, ông ta có thể có cách nào sao? ͏ ͏ ͏

Không bắt ông ta tự đi mua, coi như cũng tốt lắm rồi. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên Tô Kỳ không làm chuyện này, Giang Tả cũng khinh thường phải làm chuyện này. ͏ ͏ ͏

Điều này với hắn mà nói chính là một việc vừa ngu xuẩn lại còn không cần thiết. ͏ ͏ ͏

Có điều, có một việc khiến Giang Tả có chút tiếc nuối, chính là thịt Vịnh Tê thật sự đã ăn sắp hết rồi. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng nhà hàng Duyên, tuyệt không thể tả vẫn còn khá nhiều, nhưng mà cuối cùng cũng có ngày ăn hết. ͏ ͏ ͏

Thịt của Đa Linh Khuyển đã ít còn ít hơn. ͏ ͏ ͏

Đợi đến khi ăn hết rồi, không phải sẽ không còn gì ngon để ăn nữa sao? ͏ ͏ ͏

Đây là một vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏

- Đang nghĩ lung tung gì thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ xua xua tay trước mặt Giang Tả. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏