Chương 894: Vô Đề
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Thịt ở chỗ ông chủ bán đậu phụ sắp ăn hết rồi, vậy sau này sẽ không có mà ăn nữa sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng biết số thịt đó có hạn, sớm muộn cũng có ngày ăn hết. ͏ ͏ ͏
Có điều cô lại mỉm cười: ͏ ͏ ͏
- Không sao cả, đến lúc đó thì em tự mình xuống bếp nấu cho anh ăn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chưa kịp thể hiện điều gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đã không vui nói: ͏ ͏ ͏
- anh bắt đầu không ăn nổi mấy món em nấu rồi hả? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lập tức lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Đâu có, chỉ là anh sợ em vất vả thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em cũng vất vả nhiều năm rồi, bây giờ anh mới nói có phải hơi muộn rồi không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Được rồi, đổi chủ đề khác đi. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ cần phải đến Thánh nữ trì luôn à? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chu môi lên: ͏ ͏ ͏
- Sư thúc Thanh Vân cứ bắt em đi, em đã nói mình còn chưa khỏe rồi mà bà ấy vẫn không tin. ͏ ͏ ͏
Không tin là đúng thôi, vận rủi trên người Tô Kỳ đã bị chèn ép rồi mà. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, đột nhiên Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông xã, em hỏi anh chuyện này nhé, nếu ngày nào đó vận rủi của em không chèn ép được nữa thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu hỏi này, ngay lập tức sắc mặt Giang Tả tái nhợt đi, cả người đều cảm thấy không thoải mái. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bĩu môi, nếu chồng cô mà dám nói câu nào khiến cô không vui, cô sẽ đánh hắn chui vào trong đống tuyết. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả cũng trả lời: ͏ ͏ ͏
- Em, không phải em, sẽ, sẽ bắt anh cố gắng đến khi vận rủi bị chèn ép mới dừng chứ? ͏ ͏ ͏
- Làm vậy, thật sự sẽ chết người đó. ͏ ͏ ͏
Phì... ͏ ͏ ͏
Ngay lập tức Tô Kỳ không nhịn được cười phun ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô giả vờ không vui nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như cứ ở bên nhau như vừa rồi, anh vui vẻ còn không kịp đó. ͏ ͏ ͏
Khi đó hắn còn trẻ, hơn nữa còn chưa tu luyện. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Giang Tả nói thầm. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, Giang Tả không thể nào phản bác lại những lời này, càng không thể giải thích. ͏ ͏ ͏
Bởi vì nếu không Tô Kỳ sẽ nói sang chuyện thuốc thang gì đó, hắn không cần đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng không tiếp tục dây dưa về chủ đề này nữa, bởi vì câu trả lời của Giang Tả đã khiến cô vô cùng vừa lòng. ͏ ͏ ͏
Cô có thể cảm nhận được, trong suy nghĩ của Giang Tả, hắn chưa từng có ý định rời khỏi cô như hắn vừa nói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, trong suy nghĩ của Giang Tả chưa từng có lựa chọn sẽ rời xa Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Hắn từng nghe Tĩnh Nguyệt nói, Tô Kỳ rất ngốc, còn hắn thì rất may mắn. ͏ ͏ ͏
Ban đầu Giang Tả cũng cho rằng như vậy, hắn có thể theo đuổi được Tô Kỳ hoàn toàn dựa vào vận may. ͏ ͏ ͏
Lúc Kiếm Thập Tam hỏi hắn, vì điều này cho nên Giang Tả mới không biết nên trả lời ông ta thế nào. ͏ ͏ ͏
Vì vậy hắn không dám chia tay Tô Kỳ, cũng không dám để Tô Kỳ rời xa hắn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì rất có thể sau khi chia xa, hắn sẽ không còn may mắn nữa. ͏ ͏ ͏
Kiếp trước chính là kết quả. ͏ ͏ ͏
Hắn và Tô Kỳ chưa từng gặp lại nhau, cho dù Tô Kỳ là Cửu Tịch, thì hai người gần ngay trước mắt lại giống như xa tận chân trời. ͏ ͏ ͏
Đây mới là điều đau khổ nhất. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đó, đột nhiên Giang Tả sững sờ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò nhìn hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sao thế? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Lần sau nếu em muốn thắt cổ, anh sẽ đi cùng em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chớp mắt vài cái: ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
Cô thật sự bị hắn làm cho ngây ngốc. ͏ ͏ ͏
Sau đó lại nghe thấy Giang Tả nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Sau đó chúng ta lại ngoắc tay nhau nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vì sao? Làm thế để làm gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thản nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Ngoéo tay thắt cổ đó. ͏ ͏ ͏
Ngay lập tức, Tô Kỳ đã hiểu được. ͏ ͏ ͏
Ngoéo tay thắt cổ một trăm năm không được thay đổi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhướng mày cười: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà thế mới có một trăm năm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kéo tay Tô Kỳ đi về phía trước. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Tô Kỳ nói mới có một trăm năm, Giang Tả nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta có thể treo cổ thêm vài lần, không thì cứ cách vài năm lại treo một lần. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu bị người khác trông thấy việc này, sư phụ và sư tỷ của em có thể nói chúng ta là biến thái không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy thì treo cả đêm, một đêm treo một nghìn tám trăm lần. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười hì hì dựa vào Giang Tả, cảm giác vô cùng vui vẻ. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
------------