Chương 912: Vô Đề
Cho nên người đàn ông kia lập tức chắp tay nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi là Mục Tam Sinh, hai sư muội bên cạnh tôi là Ngọc Đồng và Ngọc Lâm, không biết đạo hữu là? ͏ ͏ ͏
Giang Tả dừng chân, sau đó hắn nhìn về phía Mục Tam Sinh, nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh chưa từng nghe thấy cái tên này, có điều hắn không dám khinh thường, ngược lại càng tỏ vẻ kính trọng hơn, bởi vì người này phá giải được pháp thuật thiên phú của hắn. ͏ ͏ ͏
Đây là việc chưa từng có. ͏ ͏ ͏
Sau đó Mục Tam Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu, chúng tôi cần dùng Lạc Thần thảo để cứu mạng, không biết đạo hữu có thể bỏ thứ mình yêu thích hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Mục Tam Sinh, bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
- Không thể. ͏ ͏ ͏
Hai cô gái đứng cạnh Mục Tam Sinh đều có chút tức giận, không phải bọn họ không trả tiền, cứ ra giá là dược. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả định đi khỏi, Lạc Thần thảo là vị thuốc chính của Thiên Tố Đan, tuy rằng hiện giờ chưa dùng đến nhưng mà trong tương lai chắc chắn sẽ có tác dụng lớn. ͏ ͏ ͏
Trông thấy Giang Tả định đi, Mục Tam Sinh lại mở miệng nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Xin đạo hữu dừng bước, Lạc Thần thảo là linh dược duy nhất có thể cứu ấu tử. Thời gian không còn nhiều lắm, chúng tôi không có thời gian để đi tìm cây Lạc Thần thảo thứ hai. ͏ ͏ ͏
- Hy vọng đạo hữu giúp đỡ. ͏ ͏ ͏
- Nếu như Lạc Thần thảo rất quan trọng với đạo hữu, nhưng không phải đặc biệt cần dùng gấp, thì Mục Tam Sinh tôi bằng lòng tìm kiếm giúp đạo hữu, cho đến khi tìm thấy mới thôi. ͏ ͏ ͏
Nói xong Mục Tam Sinh cúi người thật sâu với Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng hai sư muội đứng sau hắn không phục, nhưng mà vẫn cúi đầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Mục Tam Sinh, hắn nhớ lại lúc mình bắt được hắn. ͏ ͏ ͏
Khi ấy gương mặt của Mục Tam Sinh vô cùng dữ tợn, hắn nói với hắn một câu: Bọn họ nói mày giết con của tao, là do mày giết, tại sao mày phải làm vậy? Vì sao? ͏ ͏ ͏
Khi đó Giang Tả cũng không để ý đến mấy lời này, có trời mới biết con của hắn là ai, dù sao khi đó hắn đã giết nhiều người như vậy. ͏ ͏ ͏
Có điều, vì muốn biết kỹ năng kia của Mục Tam Sinh là như thế nào, Giang Tả đã đặc biệt xem lại trí nhớ của hắn. ͏ ͏ ͏
Mặc dù không biết được đáp án chuẩn xác, nhưng ngoài ý muốn lại phát hiện ra, con trai của Mục Tam Sinh đã chết từ hơn một trăm năm trước rồi. ͏ ͏ ͏
Từ lúc ấy đầu óc của Mục Tam Sinh cũng xuất hiện vấn đề. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Giang Tả nhận ra, mình đã bị người khác vu oan hãm hại. ͏ ͏ ͏
Có điều chết cũng đã chết cả rồi, Giang Tả cũng không thèm để ý nữa. ͏ ͏ ͏
Còn về chuyện vu oan gì gì đó, hắn càng không cần để ý, bởi vì tất cả mọi người đều phải chết. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đang nghĩ lại, Mục Tam Sinh cũng thấy được hy vọng, mặc dù đối phương còn chưa đồng ý, nhưng mà cũng chưa từ chối thẳng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Mục Tam Sinh tự mình rút ra một phần thần hồn từ giữa mi tâm, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Đây là thần hồn của tôi, nếu đạo hữu còn lo lắng tôi nói không giữ lời, thì có thể dùng chút thần hồn này khiến tôi chết không được yên. ͏ ͏ ͏
- Hy vọng đạo hữu có thể bán Lạc Thần thảo cho tôi. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh nói cực kỳ chân thành. ͏ ͏ ͏
Có điều lời hắn nói đã dọa hai người sư muội sau lưng. ͏ ͏ ͏
- Sư huynh hắn điên rồi à? ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy sư huynh, lỡ hắn đổi ý thì phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh không trả lời, hắn đang chờ đáp án của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lời của sư muội, hắn hiểu. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn cũng có tính toán của mình, Nhưng tính thế nào cũng đều mạo hiểm cả. ͏ ͏ ͏
Nói đi nói lại cũng chỉ có hai chữ: Đánh cược. ͏ ͏ ͏
Nếu thành công đối phương sẽ giữ đúng lời hứa. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện thần hồn hắn đưa ra, chẳng qua chỉ là chứng tỏ thành ý mà thôi, như vậy đối phương mới có thể bán Lạc Thần thảo cho hắn. ͏ ͏ ͏
Đây chính là hy vọng duy nhất của con hắn, nếu đánh mất cơ hội này sẽ vĩnh viễn mất đi. ͏ ͏ ͏
Đừng nói chỉ là một chút thần hồn, nếu cứu được con mình, cho dù có giết hắn, hắn cũng bằng lòng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn hắn một lúc lâu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng mới mở miệng: ͏ ͏ ͏
- Ra giá đi. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh nghe thấy câu này, giống như đã nghe thấy tiếng nói của thần tiên vậy. ͏ ͏ ͏
Hai cô sư muội của hắn cũng rất vui mừng, nhưng vẫn có chút lo lắng đối phương sẽ đổi ý. ͏ ͏ ͏
Có điều sau đó bọn họ đã trả giá mười khối Cửu phẩm Linh thạch cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Mười khối Cửu phẩm, đún g là một khoản tiền vô cùng lớn. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả lại lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Chưa đủ. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, so với Lạc Thần thảo, mười khối Cửu phẩm, còn lâu mới đủ. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu đợi một chút, tôi còn có rất nhiều Pháp bảo, hơn nữa còn rất nhiều Linh thạch... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu trực tiếp ngắt lời hắn: ͏ ͏ ͏
- Tôi không có hứng thú với Pháp bảo, nhiều Linh thạch hơn nữa cũng không có ý nghĩa, lấy ra thứ gì khiến tôi để ý đi. ͏ ͏ ͏
Mục Tam Sinh ngạc nhiên, sao hắn biết được đối phương vừa ý cái gì chứ. ͏ ͏ ͏
Nhưng lập tức hắn lại nghĩ đến điều gì đó. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo hắn lấy ra một quyển sách: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu, đây chính là sách chỉ dẫn về Thiên Tinh động phủ, không biết có được hay không? ͏ ͏ ͏
- Sơ đồ Thiên Tinh động phủ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Động phủ này thế mà còn có cả sách hướng dẫn? ͏ ͏ ͏
Không phải bị lừa chứ? ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, đây là do một người, một người... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏