Chương 913: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 913: Vô Đề

Mục Tam Sinh nhíu mày, hắn cố nhớ lại nhưng cũng không nhớ rõ lắm: ͏ ͏ ͏

- Có thể là một đạo sĩ đã bán cho tôi đấy. Đây cũng không phải sách chỉ dẫn bình thường, thông qua nó tôi mới tìm được Lạc Thần thảo. ͏ ͏ ͏

- A? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi bất ngờ. ͏ ͏ ͏

hắn biết ngay, vốn dĩ Lạc Thần thảo rất hiếm thấy, số người biết đến nó đã ít còn ít hơn, mà những người này cho dù có giỏi đến đâu cũng không thể nào vừa vào trong đã tìm được Lạc Thần thảo. ͏ ͏ ͏

Cho nên quyển sách kia thật sự không phải sách bình thường? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả nhận lấy quyển sách, ngoài bìa quyển sách được viết bằng văn tự cổ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, dưới dòng tiêu đề, tại sao lại có thêm vài chữ nhà xuất bản Đông Xưởng? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lập tức sững sờ, thứ này rất giống phong cách của tên kia. ͏ ͏ ͏

Không thể không nói, vận may của Mục Tam Sinh này cũng không tệ lắm, thế mà lại gặp được tên đạo sĩ kia. ͏ ͏ ͏

Gần đây Giang Tả cũng không gặp được ông ta, không biết ông ta đã trốn đi đâu rồi. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả cũng không chủ động đi tìm, dù sao thì hắn cũng không cần gì cả. ͏ ͏ ͏

Có điều, Giang Tả phải thừa nhận rằng, trên người tên đạo sĩ kia đúng là có rất nhiều thứ tốt, hơn nữa những thứ ông ta đưa ra để tạo phúc cho người khác cơ bản đều là hàng thật. ͏ ͏ ͏

Đối với Mục Tam Sinh mà nói, có được quyển sách hướng dẫn này là may mắn của hắn. ͏ ͏ ͏

Sau đó khi Giang Tả muốn mở quyển sách ra, hắn muốn xem thử xem quyển sách này có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

thì Mục Tam Sinh lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu đừng nóng vội, quyển sách hướng dẫn này một tiếng chỉ có thể dùng một lần, cho nên đạo hữu đừng lãng phí. ͏ ͏ ͏

- Tốt nhất là nghĩ đến thứ quan trọng. ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, cách dùng của quyển sách chỉ dẫn này chính là nhắm mắt lại suy nghĩ về thứ gì đó trong lòng, sau đó khi mở sách chỉ dẫn ra sẽ trông thấy được, nếu không thì không có cách nào mở ra. ͏ ͏ ͏

- Thứ ấy không có thì quyển sách cũng không thể mở ra. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm để ý, hắn cứ thể mở quyển sách chỉ dẫn ra dưới ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Mục Tam Sinh. ͏ ͏ ͏

Cho nên Mục Tam Sinh càng khẳng định, người này chắc chắn không phải người bình thường, bởi vì trước đó bọn họ đã từng thử rất lâu, thử bằng nhiều cách khác thường, nhưng hoàn toàn không thể mở ra được. ͏ ͏ ͏

Hai cô gái kia cũng kinh ngạc, hai người cũng từng mở thử nó đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không quan tâm đến suy nghĩ của những người này, sau khi hắn mở quyển sách chỉ dẫn ra thì trông thấy một tấm bản đồ, trên tấm bản đồ có rất nhiều ký hiệu. ͏ ͏ ͏

Lạc Thần thảo, Tố Thân quả, Thiên Thần hoa, các loại Pháp bảo, mật thất, thậm chí trung tâm điều khiển, tất cả đều có. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa với kinh nghiệm của Giang Tả, thì tấm bản đồ này là thật. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả đưa ánh mắt nhìn về phía một căn phòng nhỏ, chỗ ấy được ký hiệu là phòng tài liệu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chưa từng đi qua phòng tài liệu này. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, có lẽ không dễ tìm thấy phòng tài liệu này, nhưng mà chắc chắn nó rất bình thường. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy, nếu có tài liệu ghi chép về Thất Tình Lục Dục quyết, vậy thì nơi có khả năng nhất chính là nó. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải xem được bản đồ, Giang Tả thật sự có thể sẽ không đến được chỗ ấy. ͏ ͏ ͏

Sau khi khép quyển sách chỉ dẫn lại, Giang Tả ném Lạc Thần thảo cho Mục Tam Sinh. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn xoay người rời khỏi chỗ này. ͏ ͏ ͏

Mục Tam Sinh lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu, thần hồn... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả không quay đầu lại: ͏ ͏ ͏

- Không cần. ͏ ͏ ͏

- Vậy lần sau tôi chắc chắn sẽ giúp đạo hữu tìm... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Mục Tam Sinh còn chưa nói xong, Giang Tả đã nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Tôi không cần cái gì cả, tôi và anh không ai thiếu nợ ai hết. ͏ ͏ ͏

Lạc Thần thảo rất đáng giá, nhưng mà so với tài liệu mà Giang Tả muốn thì có nó cũng được mà không có cũng chẳng sao. ͏ ͏ ͏

Có thể Giang Tả dùng tiền xu thì cuối cùng cũng tìm được đáp án, nhưng mà hắn có thể cảm nhận được rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn đang tồn tại ở nơi này. ͏ ͏ ͏

Cho nên tất nhiên là thời gian lấy được đáp án càng ngắn sẽ càng tốt. ͏ ͏ ͏

Mãi đến khi Giang Tả đi rồi, đám người Mục Tam Sinh mới lấy lại tinh thần. ͏ ͏ ͏

Bọn họ hoàn toàn không thể hiểu nổi vì sao đối phương lại nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏

Đơn giản như vậy đã nhận được Lạc Thần thảo rồi sao? ͏ ͏ ͏

Chỉ bỏ ra một cái giá như vậy thôi? ͏ ͏ ͏

Bọn họ đều cảm thấy có chút không thật. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này thì hai cô gái song sinh nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, bây giờ phải làm thế nào? ͏ ͏ ͏

Mục Tam Sinh không do dự chút nào, hắn nói: ͏ ͏ ͏

- Quay về. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, hắn đã đạt được mục đích của mình rồi, tất nhiên là không cần phải ở lại chỗ này nữa, những thứ khác đều không quan trọng, bây giờ không phải là lúc lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu sao? Tôi sẽ nhớ kỹ người này ͏ ͏ ͏

Sau đó bọn họ bắt đầu quay trở lại con đường cũ, đi tìm lối ra. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Anh đã tới chưa. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói qua điện thoại. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ cậu ta đang nói chuyện điện thoại với Biên Hải Đao Khách, hai người muốn xem thử xem định vị chênh lệch bao nhiêu so với thực tế. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà hiện giờ, rõ ràng trên định vị đã biểu thị gần nhau mười mét rồi, nhưng tìm mãi vẫn không thấy người đâu. ͏ ͏ ͏

- Nhìn theo định vị thì chắc là đến rồi, chỗ của cậu có điểm gì đặc biệt không? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách hỏi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

Tôi đang đứng cạnh một gốc cây. ͏ ͏ ͏

"..." Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏

Tôi đang đứng cạnh một bụi cỏ đây. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏