Chương 914: Vô Đề
- Không phải, tôi nói thật đó, là một cái cây rất lớn. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói. ͏ ͏ ͏
- Chỗ tôi thì chỉ là một bụi cỏ bé nhỏ. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách trả lời. ͏ ͏ ͏
- Không đúng không đúng, tôi cảm thấy cái cây này có chút kỳ lạ, Linh khí vô cùng sung mãn, hơn nữa... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử còn chưa nói xong, Biên Hải Đao Khách đã nói: ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa còn có tu vi? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử tỉnh ngộ: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, chính là loại cảm giác này. ͏ ͏ ͏
Sau đó đột nhiên Biên Hải Đao Khách hỏi: ͏ ͏ ͏
- Xích Huyết Đồng Tử, cậu đã đến lâu như vậy rồi, có một thứ không biết cậu đã nhìn thấy chưa? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đổ mồ hôi lạnh: ͏ ͏ ͏
- A, tôi cũng muốn hỏi có một thứ không biết anh đã gặp chưa? ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người đồng thanh nói: ͏ ͏ ͏
- Ví dụ như, nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Nói xong, hai người quay đầu bỏ chạy, ít nhất phải chạy đến khu vực an toàn trước đã. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ vừa chạy, cây cổ thụ và bụi cỏ kia lập tức không vui, "vèo" đột nhiên chúng nó đội đất chui lên trực tiếp đuổi theo hai người. ͏ ͏ ͏
- Cây (Cỏ) đang đuổi theo. ͏ ͏ ͏
Hai người vẫn đang nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nhìn về phía cây cổ thụ phía sau, nó đã thu lại toàn bộ cành và lá cây, chỉ còn lại thân cây thôi, nếu như bị nó đâm phải sẽ chết người đó. ͏ ͏ ͏
Còn phía bên Biên Hải Đao Khách, bụi cỏ thu hết cành lá lại chỉ còn một nhánh cỏ thôi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Không được, tu vi của tôi không đủ, không chạy thoát nổi cây, nó biết bay. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Lực công kích của bụi cỏ này quá mạnh, tôi cũng không kiên trì nổi, có điều vẫn chạy được, cậu ở đâu? ͏ ͏ ͏
- Tôi ở đây, ở đây. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Xích Huyết Đồng Tử kêu to, cậu ta đã nhìn thấy Biên Hải Đao Khách đang bay tới rồi. ͏ ͏ ͏
Cậu ta chạy trên mặt đất sao nhanh bằng bay được. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Biên Hải Đao Khách đã đến bên cạnh Xích Huyết Đồng Tử, vì đến đón Xích Huyết Đồng Tử, hắn còn miễn cưỡng đỡ một cú đánh của cọng cỏ kia. ͏ ͏ ͏
Cũng may thân thể Biên Hải Đao Khách đủ cứng rắn, nên chỉ bị đau nhức thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Biên Hải Đao Khách dẫn theo Xích Huyết Đồng Tử cùng chạy. ͏ ͏ ͏
- Quá nguy hiểm, một cọng cỏ thôi mà nguy hiểm như vậy, còn cái cây của cậu nữa, nhìn qua đúng là không giống cây bình thường. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách không khỏi cười khổ. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Nó cũng không phải cây của tôi, có điều tại sao đột nhiên chúng nó lại bị biến dị nhỉ? ͏ ͏ ͏
Về chuyện này thì không có ai biết cả, có lẽ là do nó gặp phải con người nên mới thế. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên hai người đều sững sờ, giống như bị kéo đến một chỗ nào đó, sau đó lại khôi phục bình thường. ͏ ͏ ͏
Có điều chỉ trong nháy mắt bọn họ cũng biết đó là thứ gì: Mộng yểm không gian. ͏ ͏ ͏
Có ma tu lợi dụng vị trí của bọn họ để chạy đến đây. ͏ ͏ ͏
Đúng như dự đoán, ngay sau đó Hắc Bào ma tu đã xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ hắn đang cảm thấy may mắn, nhưng khi nhìn thấy cái thân cây và bụi cỏ kia, hắn lập tức hét to: ͏ ͏ ͏
- Trời ơi, chỗ này còn có tận hai cái. ͏ ͏ ͏
Sau đó một bông hoa sắc bén bay về phía hắn. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì Hắc Bào ma tu đến, nên tình cảnh của bọn họ càng kém hơn. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta quen nhau sao? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Trước lạ sau quen, chúng ta cũng coi như đã tiếp xúc với nhau ba lần rồi, có thể coi là bạn bè. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể cho tôi vay ít tiền không? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mở miệng vay tiền, chẳng khác nào không muốn làm bạn với hắn cả. ͏ ͏ ͏
- Gần đây không dư dả lắm, nhưng mà nếu cậu bằng lòng cắm Xích kiếm ở chỗ tôi, thì cho cậu vay chút tiền cũng không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Không muốn cho vay cứ việc nói thẳng, còn làm bạn gì nữa, anh mau xéo đi. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu : ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta hợp tác với nhau đi, năng lực chạy trốn của tôi vô cùng giỏi, nhưng mà không lấy cứng đối cứng với người khác được. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Tôi nhớ Mộng yểm của anh chỉ là phụ thôi, bản thân không quá kém mới phải chứ. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nhìn đóa hoa trước mặt run rẩy nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi dị ứng phấn hoa... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Phát hiện bí mật lớn rồi. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏