Chương 920: Vô Đề
Sau khi thu quyển sách lại, Giang Tả quyết định đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn rất khâm phục tác giả, nếu như đối phương viết văn rõ ràng mạch lạc hơn, có lẽ có thể viết tự truyện để bán. ͏ ͏ ͏
Có điều chắc hẳn loại người như đối phương, sẽ khôi phục được thực lực. ͏ ͏ ͏
Ít nhất Giang Tả biết, có vô số cách có thể khôi phục lại thực lực. ͏ ͏ ͏
Giống như hắn hiện giờ. ͏ ͏ ͏
Có điều cuối cùng cuộc sống của đối phương thế nào, cũng khó nói. ͏ ͏ ͏
Đối phương là một kẻ xuyên không, còn hắn, coi như kẻ trọng sinh, thế giới to lớn không thiếu chuyện lạ, cũng không biết do con người hay do trời đất tạo nên. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, Giang Tả sẽ không nghĩ nhiều về vấn đề này. ͏ ͏ ͏
Không cần thiết. ͏ ͏ ͏
Vẫn nên nghĩ cách giải quyết vấn đề trên người Tô Kỳ trước, hơn. ͏ ͏ ͏
Có điều, hiện giờ hắn đã tìm hiểu xong về nguồn gốc của Thất Tình Lục Dục quyết, tiếp theo còn phải giúp Kiếm Thập Tam hái Thiên Thần hoa. ͏ ͏ ͏
Còn một vấn đề rất rất nhỏ nữa, tại sao hắn lại hiểu được chữ viết của thế giới đã bị phá hủy kia? ͏ ͏ ͏
Khẽ lắc đầu, Giang Tả không muốn để ý đến điều ấy. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả thu hết số sách ở đây vào, có lẽ sau này sẽ có tác dụng. ͏ ͏ ͏
Công pháp bí thuật gì gì đó, Giang Tả đều không thèm để ý, thứ hắn quan tâm là những bản ghi chép đặc biệt kia. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như quyển sách ghi chép về thế giới khác. ͏ ͏ ͏
Những công pháp như Thất Tình Lục Dục quyết hắn đều chướng mắt, hắn chỉ quan tâm đến tài liệu. ͏ ͏ ͏
Đối với Giang Tả, những thứ ở đây đều là vật vô chủ, nhưng có người lại không cho là vậy. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như chủ nhân của động phủ này. ͏ ͏ ͏
- Đứng, đứng lại. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có tiếng người kêu lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả quay người nhìn lại, phát hiện ra thứ đang kêu gọi là tia sáng lúc trước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc nó một cái rồi mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Khí Linh? ͏ ͏ ͏
Khi nhìn rõ tia sáng này, Giang Tả mới nhận ra, nó có hình dáng của một lão giả khọm khẹm. ͏ ͏ ͏
So với Đoạn Kiều, lão nhỏ hơn rất nhiều lần. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa với khí tức trên người nó, chắc hẳn là Khí Linh. ͏ ͏ ͏
Có điều bản thân nó có chút đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này lão giả khọm khẹm mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Trả sách cho tôi, nếu không, cậu đừng mong ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Vừa nói, cửa phòng tài liệu đã bị đóng lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không để ý, hắn giơ tay ra đề lên trên tường, sau đó vung tay lên, cánh cửa đã mở ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn nhìn về phía lão giả khọm khẹm kia. ͏ ͏ ͏
Lão giật mình kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Sao, sao cậu làm được? ͏ ͏ ͏
Giang Tả còn lâu mới có hứng thú trả lời vấn đề nhàm chán kiểu này, hắn mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông là Khí Linh của thời kỳ Viễn Cổ à? Ông biết bao nhiêu chuyện về thời kỳ Viễn Cổ? ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Trừ khi cậu trả sách lại cho tôi, nếu không, tôi sẽ không nói cho cậu biết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vung tay lên, tất cả sách vở đều quay về chỗ cũ. ͏ ͏ ͏
Ngoài quyển sách ghi chép về thế giới khác. ͏ ͏ ͏
Hành động này khiến lão giả khọm khẹm nhìn vào mà sững sờ, sao người này lại dễ thương lượng như vậy? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Nói đi. ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm lại nói: ͏ ͏ ͏
- Còn một quyển nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có biểu cảm gì, hắn chỉ vung tay lên, sau đó tất cả đống sách lại bị hắn thu về. ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trong đầu lão sinh ra cảm giác không tốt, vội vàng nhanh chân chạy trốn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà ̣Giang Tả đã vung tay hai lần, làm gì còn cơ hội cho lão trốn nữa. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt một trăm lẻ tám khối Trận thạch đã hiện ra, xếp thành trận pháp giam cầm, căn bản không cho lão có cơ hội chạy trốn. ͏ ͏ ͏
"Bịch" một tiếng, Khí linh đâm thẳng vào trên tường kết giới. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả thu nhỏ trận pháp giam cầm lại, cuối cùng ép lão giả khọm khẹm kia phải đứng đối diện với hắn: ͏ ͏ ͏
- Ông muốn tự mình trả lời, hay để tôi tự tìm đáp án? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói chuyện không mang theo chút cảm xúc nào, nghe giống như đang thương lượng với lão, nhưng thực tế chính là bảo lão lựa chọn, chọn sống hay là chết. ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm nhìn Giang Tả, không khỏi nuốt nước miếng, lão cảm thấy, khí thế của người này rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng lão đành phải cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi trả lời. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông tới từ thời kỳ Viễn Cổ? ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi là Mạc Danh Bắc. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó trong trận pháp hiện lên vài đạo lôi điện, lôi điện vươn về phía lão giả khọm khẹm kia. ͏ ͏ ͏
Lôi điện không ngừng lóe sáng, cuối cùng giống như một cây kim dài đâm vào người Mạc Danh Bắc, nhất là đầu óc của lão càng bị đâm mạnh hơn. ͏ ͏ ͏
- A a a a, tôi nói, tôi nói. ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc đau đớn hét lên. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏