Chương 921: Vô Đề
Nhưng Giang Tả vẫn không định dừng tay. ͏ ͏ ͏
- Tôi nói... A a a a, tôi nói thật a a a a. ͏ ͏ ͏
- Tôi không phải Khí Linh, cũng không được coi là người của thời kỳ Viễn Cổ, tôi là người đến từ thế giới khác, cho tôi thêm một cơ hội a a a a... Tôi nói hết, chuyện gì tôi cũng nói. ͏ ͏ ͏
- A a a a, thật đó, tôi nói thật mà. ͏ ͏ ͏
Lão giả khọm khẹm kia đau đớn kêu lên vài tiếng yếu ớt. ͏ ͏ ͏
Đến lúc này Giang Tả mới thu tay lại, vài cây lôi châm đang đâm vào người Mạc Danh Bắc cũng biết mất, nếu không phải cả người lão đã trở nên yếu ớt, tất cả chuyện vừa giống như chưa hề xảy ra. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lạnh lùng đứng ở đó, không nói gì cũng không làm gì cả. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khi Mạc Danh Bắc nhìn Giang Tả, không hiểu sao lão vẫn có chút khủng hoảng, cái kẻ không nói lời nào này, lúc nào cũng có thể vì tâm trạng nhất thời không tốt, mà hành hạ lão đến chết. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ lão chỉ có thể để mặc người ta chém giết thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đối với chuyện của thời Viễn Cổ, ông biết bao nhiêu? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì tôi bị thương, cho nên cũng biết rất ít, hơn nữa tôi vẫn luôn trốn ở một chỗ sâu trong hư không, không có con người sinh sống, cho nên biết được rất ít tin tức. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lại hỏi thêm: ͏ ͏ ͏
- Biết Thiên Bi Thần Chiến là thứ gì không? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc trả lời không chút do dự: ͏ ͏ ͏
- Là chiến tranh ở vài thế giới hoặc là vài tiểu thế giới. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Nguyên nhân dẫn đến chiến tranh? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc: ͏ ͏ ͏
-Cạnh tranh thắng thua. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Thắng, thì sao? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Tôi không biết, nghe nói sẽ nhận được một thứ gì đó, tôi vẫn luôn ở trong tiểu thế giới, nên không biết nhiều lắm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý, mà quay người rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là Giang Tả cũng mang theo cả lão giả Mạc Danh Bắc này. ͏ ͏ ͏
Ra khỏi phòng tài liệu, Giang Tả đi đến phòng khách bên ngoài, chỗ này có rất nhiều Pháp bảo, mấy thứ này vẫn dùng được, lấy về đem bán cho những người trong nhóm chat kia. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng chỉ là mấy thứ vô dụng với hắn. ͏ ͏ ͏
Vừa thu đồ vật, Giang Tả vừa hỏi: ͏ ͏ ͏
- Quyển sách ghi chép về thế giới khác là của ông? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc nhìn hành động của Giang Tả, lão vô cùng đau lòng, thấy hắn hỏi, lập tức lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải, là do một kẻ xuyên không đưa cho tôi bảo tôi cất giữ, hắn ta nói, hắn ta không còn nhiều thời gian nữa, không biết lần tới sẽ xuất hiện ở nơi nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Xuyên không theo quán tính? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nghe hắn ta nói, sau khi hắn ta chết, sẽ xuyên không, nếu như chưa chết mà đã xuyên qua, sau này khi chết rồi sẽ xuyên về thân thể cũ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thật sự chưa bao giờ gặp phải chuyện này, trên đời còn có người đặc biệt như vậy sao. ͏ ͏ ͏
Vậy không phải là bất tử bất diệt sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, theo những gì hắn ta ghi chép lại, hắn ta cũng không biết tại sao mình lại có được loại năng lực đặc biệt này. ͏ ͏ ͏
Kiếp trước hắn chưa từng gặp người này, nếu không, hắn có thể bắt đối phương về nghiên cứu thử xem. ͏ ͏ ͏
Có lẽ sẽ tìm ra được manh mối từ trên người đối phương. ͏ ͏ ͏
Sau đó lại nghiên cứu Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏
Nhưng vậy xác xuất thành công sẽ cao hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Đến tận bây giờ hắn vẫn chưa hiểu được, làm thế nào mà Tô Kỳ lại bất tử bất diệt như vậy, đương nhiên, nếu bây giờ hắn vẫn muốn nghiên cứu, đối tượng nghiên cứu tốt nhất chính là Vạn Diệp Tiên Linh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, hiện giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp. ͏ ͏ ͏
Đợi đến khi hắn có đủ thực lực rồi, cũng tiện cho việc nghiên cứu hơn. ͏ ͏ ͏
Việc nghiên cứu cần rất nhiều thời gian, rất đáng tiếc, hiện giờ hắn lại không có. ͏ ͏ ͏
Trước đây hắn có thể bỏ ra thời gian vài năm, vài chục năm, vài trăm năm, vài nghìn năm để nghiên cứu cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏
Bây giờ đừng nói là vài năm, chỉ vài tháng thôi khả năng đã tèo rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy có một câu nói rất đúng, muốn thay đổi một cuộc đời mới, cũng phải mất đi một vài thứ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả không quan tâm. ͏ ͏ ͏
- Lần đầu tiên ông gặp hắn ta là ở chỗ nào? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
- Ở thế giới của tôi, sau đó hắn ta giúp tôi trốn đến đây, sau đó liền mất liên lạc. ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hỏi thêm nữa, việc này hoàn toàn phải dựa vào duyên phận, vô duyên với nhau, chắc chắn không gặp được, cũng không biết bây giờ người này đã chết hay chưa. ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một lát, Giang Tả lại không muốn nghĩ tiếp nữa. ͏ ͏ ͏
Bây giờ hắn đã không còn là hắn của kiếp trước nữa, có gặp được cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả thu hết Pháp bảo đang định ra ngoài, đột nhiên hắn nghĩ đến điều gì đó, nên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông là người của thế giới khác, tới nơi này lại không thần phục Tần Vũ Vương, tại sao ông vẫn còn sống? ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc kích động nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi đã thần phục rồi, Tần Vũ Vương không bắt tôi phải ra chiến trường nên tôi vẫn sống, nhưng tôi cũng dùng hết sức mình để giúp ngài ấy, nếu không, cũng không đến mức rơi vào kết cục như hiện nay. ͏ ͏ ͏
- Ách, không đúng, nếu không thần phục, còn thảm hại hơn bây giờ nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không hỏi tiếp chuyện này, mà hỏi lão: ͏ ͏ ͏
- Ông từng nghe nói đến Thiên Quyến chưa? ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏