Chương 954: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 954: Vô Đề

Giang Tả xuất hiện khiến rất nhiều người kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

Bởi vì tu vi của đối phương không thấp. ͏ ͏ ͏

Tốt xấu gì cũng là Thất giai. ͏ ͏ ͏

Sao hắn lại ra ngoài thế nhỉ? ͏ ͏ ͏

Không đúng, sao hắn lại vào được? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa nhìn dáng vẻ này, hình như hắn là người đầu tiên vào trong đó. ͏ ͏ ͏

Cho nên người này đã ẩn tàng tu vi? ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không quan tâm đến đám người này, hắn có tu vi gì, cần những người này hỏi sao? ͏ ͏ ͏

Sao có thể chứ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bước ra một bước, trực tiếp xuất hiện trước mặt La Ảnh. ͏ ͏ ͏

La Ảnh thấy vậy, vừa mừng vừa sợ, sau đó cung kính hành lễ với Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói nhảm với hắn, mà ném Bắc Thiên Kiếm Khách và hai người đệ tử kia cho La Ảnh, dù sao bọn họ đều thuộc Thiên Hằng Thất Mạch, ném cho hắn ta là đúng rồi. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là La Ảnh nhận ra được Bắc Thiên Kiếm Khách. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà hắn chưa từng nghĩ đến, đối phương lại cứu Bắc Thiên Kiếm Khách. ͏ ͏ ͏

Nhìn Giang Tả cũng không giống loại người này. ͏ ͏ ͏

Có điều La Ảnh vấn nói tiếng cảm ơn: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ đạo hữu đã có ân cứu giúp. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không để ý đến hắn ta, sau đó hắn lại đến trước mặt Kiếm Thập Tam, rồi đưa Thiên Thần hoa cho đối phương. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy Thiên Thần hoa, có điều ở đây có nhiều người, hắn cũng không tiện nói thêm điều gì. ͏ ͏ ͏

Sau khi làm xong những việc này, Giang Tả lập tức rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏

Lực lượng trên người hắn sắp hết hạn rồi, nếu không đưa phần quà cuối cùng kia, có thể còn duy trì thêm một khoảng thời gian nữa. ͏ ͏ ͏

Việc Giang Tả rời khỏi đây, những người khác cũng không nói thêm gì cả. ͏ ͏ ͏

Người của Thánh Địa rõ ràng đã ăn gian, đã nói chỉ Tứ giai, thế mà lại để một người mạnh như vậy vào trong. ͏ ͏ ͏

Như thế bảo người khác còn làm ăn gì được nữa? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, cả đám không ai dám nói câu nào, bởi dáng vẻ của người kia thật sự khiến bọn họ cảm thấy rất quỷ dị, rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Ngay cả Kiếm Thập Tam cũng rất kinh ngạc, trạng thái hiện giờ của Giang Tả rất kỳ quái, nhưng mà dường như hắn lại hiểu được. ͏ ͏ ͏

Có lẽ vẫn còn một tấm màng che chưa cách nào chọc thủng được. ͏ ͏ ͏

Một khoảng thời gian ngắn nữa có thể sẽ hiểu được. ͏ ͏ ͏

Sau đó, những người ở đây không để ý đến Giang Tả nữa, bọn họ đang chờ đợi người bên trong ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Thiên Tinh động phủ là nơi có rất nhiều cơ duyên, người một nhà ra ngoài, lúc nào cũng kết bạn cùng đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng đột nhiên xuất hiện một cao thủ như vậy, bọn họ không biết có phải bên trong đã xảy ra chuyện gì hay không. ͏ ͏ ͏

Lúc này bên trong cũng không còn tín hiệu nữa, bởi vì Đoạn Kiều đã không còn ở đó. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử vừa nhìn điện thoại vừa nói: ͏ ͏ ͏

- Khả năng Phá Hiểu đạo hữu đã ra ngoài rồi, không còn tín hiệu nữa. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

- Vậy chúng ta cũng ra ngoài thôi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi không có ý kiến gì, nhưng mà, không có Phá Hiểu đạo hữu ở đây, chúng ta ra ngoài bằng cách nào? Hai người đi qua được Nghịch Tinh Hà không? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Được cái ô dù này che chở cũng có chỗ không tốt, vào được, khả năng không ra được. ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là do Phá Hiểu ra ngoài nhanh quá, chưa hề nhắc nhở bọn họ câu nào, không nhắc còn chưa tính, ngay cả tín hiệu cũng không để lại. ͏ ͏ ͏

Lần này xong đời. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Còn Giang Tả lúc này, hắn làm gì còn nhớ đến bọn họ, nếu như nhớ ra, có thể đã nhắc nhở một chút, nhưng mà giờ đây hắn chỉ nghĩ đến việc quay về khoe khoang với Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, Tô Kỳ vẫn còn đang hấp thu Tiên Linh khí. ͏ ͏ ͏

Đến thị trấn Xuyên Hà, Giang Tả hạ xuống. ͏ ͏ ͏

Không vì điều gì khác, chỉ vì lực lượng đã hết hạn rồi. ͏ ͏ ͏

Sau khi hạ xuống, Giang Tả thu Mê Vụ lại, Mê Vụ này đúng là thứ tốt. ͏ ͏ ͏

Lần này hắn hạ xuống đúng ở cửa quán bán đậu phụ, đúng lúc hắn đang muốn đi ăn một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc vào trong, Giang Tả trông thấy Lộ Chân đang quét dọn cửa hàng. ͏ ͏ ͏

Tu vi Tam giai mà phải tự mình quét dọn sao? ͏ ͏ ͏

Câu hỏi này bỗng lóe lên trong đầu Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hắn hoàn toàn không nghĩ đến, lúc ở nhà chính hắn cũng tự mình quét dọn vệ sinh. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm thấy điều này chẳng có chút vấn đề nào cả. ͏ ͏ ͏

- Kính chào quý khách. ͏ ͏ ͏

Lộ Chân trông thấy Giang Tả bước vào, lập tức cất lời. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn ta rót trà cho Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Ông chủ ra ngoài rồi, sẽ về nhanh thôi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, sau đó hắn thả Hồng Thự và Đoạn Kiều ra bàn, lần này Lộ Chân cũng nghiêm túc rót nước cho Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Đoạn Kiều không uống, nhưng mà hắn ta vẫn phải phục vụ nhu cầu của khách hàng. ͏ ͏ ͏

Ngược lại, Hồng Thự không cần hắn ta rót nước cho mình, dù sao nó chỉ thích gặm lê. ͏ ͏ ͏

Ông chủ không có ở đây, Giang Tả cũng không định về ngay, lần này hắn đến đây không phải để ăn thịt, mà chủ yếu để ăn Đậu phụ thối, rất lâu rồi hắn chưa được ăn. ͏ ͏ ͏

Món Đậu phụ thối này không tệ. ͏ ͏ ͏

Có điều vì giết thời gian, Giang Tả vẫn lấy Tố Thân quả thụ ra. ͏ ͏ ͏

Nhân cơ hội này sửa lại nó một chút. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏