Chương 955: Vô Đề
Trông thấy Tố Thân quả thụ, Lộ Chân cũng tò mò nhìn sang. ͏ ͏ ͏
Hắn ta vừa ra đây, ngoài những thứ liên quan đến Ma pháp ra, cái gì cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không biết vì sao mẹ hắn chỉ dạy cho hắn lý thuyết về Ma pháp, mà không dạy hắn tri thức về việc tu luyện. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng Tố Thân quả thụ không lớn lắm, nhưng mà cũng cao khoảng chừng một mét. ͏ ͏ ͏
Nếu đặt ngoài bồn hoa mà nói, thì có hơi cao. ͏ ͏ ͏
Cho nên, để cho nó trông bình thường hơn một chút, Giang Tả trực tiếp chặt đứt đôi nó ra, sau đó nối lại. ͏ ͏ ͏
Đúng, trực tiếp chặt bớt hơn nửa, để lại khoảng ba mươi centimet là được rồi. ͏ ͏ ͏
Trông thấy cảnh này, Đoạn Kiều khẽ giật mình, trước đây nếu nó quá lớn, có phải cũng bị chặt bớt như vậy không? ͏ ͏ ͏
May quá, may mà nó tương đối nhỏ, nên tránh được một kiếp. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không ngừng thêm phù văn vào cây nhỏ, để ức chế nó tiết Linh khí ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Trồng cái cây này cũng không có nhiều tác dụng, đặt nó ở ban công, cùng lắm là cải thiện không khí trên sân thượng, thi thoảng hấp thu cũng tốt cho thân thể. ͏ ͏ ͏
Ăn Tố Thân quả, đúng là có tác dụng, nó thật sự có thể trừ bách bệnh. ͏ ͏ ͏
Có điều không tăng thêm thể chất, muốn tăng phải dùng sương đọng trên lá, có thể trực tiếp gặm lá cây. ͏ ͏ ͏
Sau khi làm xong, xác định không bỏ sót thứ gì. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đem đoạn cây hơn nửa thước thừa ra kia, đưa cho Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Cầm lấy ăn đi. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân vui vẻ nhận lấy đoạn thân cây nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tiền bối. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lộ Chân còn nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Nếu tiền bối cần gì thì cứ nói với tôi, mẹ tôi nói phải biếp báo ơn, tôi ở đây học được rất nhiều thứ từ ông chủ, có thể làm được rất nhiều việc. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc Lộ Chân một cái, cuối cùng cất lời: ͏ ͏ ͏
- Rót cho tôi một chén nước. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân không do dự chút nào, trực tiếp rót thêm nước cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không nói gì, hắn tiếp tục xử lý cây nhỏ và trái cây ở trên. ͏ ͏ ͏
Còn Đoạn Kiều, lúc này nó đang nhìn Lộ Chân như nhìn một kẻ ngốc. ͏ ͏ ͏
Đúng là nhận lấy ăn thật sao? ͏ ͏ ͏
Đây là ngốc thật hay giả ngốc thế? ͏ ͏ ͏
Có điều kẻ ngốc đúng là có phúc của kẻ ngốc, hắn ta lời to rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Đoạn Kiều lại tiếp tục câu cá. ͏ ͏ ͏
Không lâu sau, ông chủ quán đã về, trên tay còn cầm theo gạo nữa. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua khi vừa bước vào, ông ta lại sửng sốt, bởi vì Lộ Chân đang gặm lá cây, còn Giang Tả thì đang sửa tỉa lá cây. ͏ ͏ ͏
Điều đầu tiên ông ta nghĩ đến chính là, Giang Tả bắt nạt tiểu bối? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, với tính cách của Giang Tả, ông ta cảm thấy không có khả năng này. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông ta quan sát kỹ cái cây trên tay Giang Tả và quả của nó. ͏ ͏ ͏
Vừa nhìn qua ông ta đã sững sờ. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng sau chuyện lần trước ông ta đã cố ý tra xét tài liệu, hiện giờ ông ta hiểu rất rõ về Tố Thân quả thụ đó. ͏ ͏ ͏
Cho nên, nửa đoạn cây Lộ Chân đang ăn kia... Thằng nhóc này, đúng là lắm cơ duyên thật. ͏ ͏ ͏
Chỉ ở trong quán thôi, cũng có được thứ tốt như vậy. ͏ ͏ ͏
Có điều ông ta cũng không dám thả Lộ Chân ra ngoài, hắn mà ra thì dễ chết non lắm. ͏ ͏ ͏
Cứ để hắn ta từ từ tìm hiểu về giới tu luyện này trước đã. ͏ ͏ ͏
Sau khi chào hỏi Giang Tả, ông ta lấy đoạn cây của Lộ Chân rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Mang đi trồng ở sau vườn, sau này sẽ càng có nhiều lá cây, đến lúc đó cậu có thể ăn đủ. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ mỗi ngày ăn một miếng là được rồi. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân không hề nghi ngờ gì, hắn đồng ý ngay, sau đó chạy ra sau nhà. ͏ ͏ ͏
Đợi khi Lộ Chân đã đi khỏi, Giang Tả mới nói: ͏ ͏ ͏
- Ông chủ đối xử với hắn đúng là tốt thật. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu phụ nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải tiểu hữu cũng rất coi trọng cậu ta sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nó: ͏ ͏ ͏
- Hứng thú nhất thời mà thôi. ͏ ͏ ͏
Thánh nữ trì. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt mở mắt ra đầu tiên. ͏ ͏ ͏
Cô sờ lên ấn ký ở mi tâm, cảm giác có gì đó kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
Dường như muốn thắng cấp. ͏ ͏ ͏
Lúc này đột nhiên trong lòng Tĩnh Nguyệt mơ hồ cảm nhận được một điều, mở miệng: ͏ ͏ ͏
- Nói cho mọi người biết một tin tức rất có thể là thật. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mở mắt ra hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tin tức gì? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng mở mắt ra hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ sư tỷ, chị lại có lý luận mới rồi ạ? ͏ ͏ ͏
Tuyết Ngọc: ͏ ͏ ͏
- Có phải lại là lý luận mới về vận khí không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt với những người này, sau đó cô nói: ͏ ͏ ͏
- Có khả năng Tiên Linh khí không giống những gì chúng ta nghĩ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò: ͏ ͏ ͏
- Có điểm nào không giống vậy? Hơn nữa, vốn dĩ Tiên Linh khí đã không giống với Linh khí của chúng ta rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ý của chị không phải như vậy, ý chị là, nó rất khác, kiểu như nó có khả năng còn vượt qua nhận thức bình thường. ͏ ͏ ͏
Nói thế thì Tô Kỳ cũng không hiểu được, những người khác cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏