Chương 971: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 971: Vô Đề

Rạng sáng ngày hôm sau, Tô Kỳ đã dậy rồi, vừa dậy cô đã đánh thức Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mở mắt ra hỏi: ͏ ͏ ͏

- Lại sao nữa? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đang mặc một chiếc váy ngủ hơi ngắn, cô nói: ͏ ͏ ͏

- Nhanh nào, nhanh bế em một cái, thử xem em có nhẹ đi không. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏

- Vậy sao tối qua em không trực tiếp cân thử, sau đó sáng nay lại cân lại? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Anh là chồng em, hay cái cân là chồng em? ͏ ͏ ͏

- Cái cân cảm thấy em nhẹ thì có tác dụng gì? ͏ ͏ ͏

- Để anh cảm thấy em nhẹ mới có ý nghĩa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lý luận này, rất hùng hồn. ͏ ͏ ͏

Hùng hồn đến mức Giang Tả không biết phải phản bác thế nào. ͏ ͏ ͏

- Em đang tranh luận với anh sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chân thành nói: ͏ ͏ ͏

- Em đang bảo anh bế em. ͏ ͏ ͏

Được rồi, Giang Tả chỉ có thể đứng dậy bế Tô Kỳ lên, sau đó Tô Kỳ vòng tay ôm lấy cổ Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thế nào? Đã gầy chưa? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không hề trả lời có lệ, mà suy nghĩ một lát, sau đó mới nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng là nhẹ đi rất nhiều, em đã làm gì thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì quần áo khiến người ta nặng hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò: ͏ ͏ ͏

- Quần áo của người tu luyện rất nặng sao? ͏ ͏ ͏

Nếu như quần áo nặng, vậy thì chiến đấu thế nào? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Quần áo bình thường thì nhẹ, nhưng đồ của Thánh nữ thì tương đối nặng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò: ͏ ͏ ͏

- Vì sao? ͏ ͏ ͏

- Thanh Vân sư thúc nói, vì thể hiện sự trang trọng của Thánh nữ, cho nên đã làm nặng một chút. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ tụt xuống, ngồi trước mặt Giang Tả, đợi đối phương buộc tóc cho mình. ͏ ͏ ͏

Trước đó Giang Tả đã học qua vài kiểu buộc tóc mới, cho nên hắn cũng muốn thử, sau đó hắn nhận ra không đẹp như hắn nghĩ, cho nên lại sửa lại. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thử kiểu mới à? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ, trước đó đã cố ý xem. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy sao lại phải buộc lại? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Buộc không được đẹp. ͏ ͏ ͏

- Đẹp mà, đẹp mà, chỉ cần anh buộc đều đẹp hết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngửa đầu ra sau, nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn về phía ngực Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Hở hết rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không thèm để ý chút nào: ͏ ͏ ͏

- Trước mặt anh không gọi là hở, mà là quyến rũ. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, dậy thôi, ra ngoài ăn một chút đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lấy quần áo đưa cho Tô Kỳ, để cô bớt ở đây nói cái gì quyến rũ hay hở hang. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc đi trên đường phố của thị trấn Xuyên Hà, Tô Kỳ giật mình nói: ͏ ͏ ͏

- Em vừa nhận được tin tức, nói rằng Thiên Tinh động phủ đã kết thúc rồi, chuyện này quá nhanh nhỉ? ͏ ͏ ͏

Em mới vắng mặt có hai ngày. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lơ đễnh trả lời: ͏ ͏ ͏

- Dù sao em cũng không đi, cần gì phải kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

Tô kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vốn dĩ em định đưa anh đi trải sự đời đó, xem ra không có hy vọng rồi, cũng không biết do ai đã khiến nó thành ra như vậy. ͏ ͏ ͏

Nghe nói có một người lợi hại, trực tiếp đánh xuyên thủng cả động phủ rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, lần này không liên quan gì đến hắn, cũng không phải do hắn đánh thủng, hơn nữa, hắn cũng là người ra sân cuối cùng, nếu như hắn không xuất hiện, khả năng còn đánh nhau ác liệt hơn. ͏ ͏ ͏

Dù sao chuyện này cũng không liên quan gì đến hai người, cho nên Tô Kỳ không thảo luận nhiều nữa, mà nói: ͏ ͏ ͏

- Đám Hồng Thự vẫn còn ở chỗ ông chủ bán đậu phụ đó, không biết bọn chúng có gây thêm phiền phức cho ông ta không. ͏ ͏ ͏

Bởi vì muốn đi tiếp nhận khảo nghiệm cho kịp giờ, cho nên không thể mang theo đám Hồng Thự. ͏ ͏ ͏

Bởi vậy đã để chúng nó ở lại cửa hàng đậu phụ rồi. ͏ ͏ ͏

Chỉ là khi Tô Kỳ đến cửa hàng, cô lập tức sững sờ: ͏ ͏ ͏

- Cái gì? Hồng Thự và Đoạn Kiều đã bị sư tỷ mang đi rồi? ͏ ͏ ͏

Đây là tin tức đầu tiên Tô Kỳ nghe được khi đến cửa hàng đậu phụ. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Tô Kỳ có chút kinh ngạc, nhưng Giang Tả lại không quan tâm, bị chị Tĩnh Nguyệt mang đi, còn có thể đi đâu được? ͏ ͏ ͏

Đi trêu chọc con rùa đen kia chứ đi đâu. ͏ ͏ ͏

Rõ ràng Tô Kỳ cũng biết điều ấy, cô quay đầu nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhún vai: ͏ ͏ ͏

- Cơm nước xong xuôi rồi đi, dù sao cũng không phải là chưa từng xảy ra chuyện này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ suy nghĩ một lát, cũng đồng ý với ý kiến của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Lúc này, tại Thánh Thú hồ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ngồi trên sườn núi, trong tay cầm một cái cần câu. ͏ ͏ ͏

Bên cạnh là Đoạn Kiều, trên tay nó cũng đang cầm cần câu cá. ͏ ͏ ͏

Có điều mồi câu của hai người không giống nhau, một kẻ dùng Hồng Thự làm mồi thả câu trên không trung, một kẻ thả lưỡi câu xuống dưới nước. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối, đã giao hẹn trước rồi, không được để sủng vật nhỏ của ngài đánh lén. ͏ ͏ ͏

Kình Ngư vẫn luôn trốn dưới đấy hồ, ở trong đó ảnh hưởng của nó mới hạ xuống mức thấp nhất. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần có người quen đến, nó đều trốn vào đó, nếu không sẽ dễ dàng ngộ thương bọn họ. ͏ ͏ ͏

Tiểu Kình Ngư không mắc câu, Tĩnh Nguyệt cũng không dám đến đó, con Kình Ngư này bị hao tổn tinh thần, trong thời gian ngắn không có nguy cơ tử vong. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà hao tổn tinh thần cũng rất khó chịu. ͏ ͏ ͏

Đáp lại lời của Tĩnh Nguyệt, mặt hồ vẫn yên ả, không có bất kỳ phản ứng nào. ͏ ͏ ͏

Có lẽ là chấp nhận. ͏ ͏ ͏

Còn Hồng Thự đang lạnh run trên không trung. ͏ ͏ ͏

Nó không hiểu được, tại sao khi thức dậy, nó lại ở chỗ này rồi? ͏ ͏ ͏

- Cạc, cạc? ͏ ͏ ͏

Có lẽ là đang cầu cứu. ͏ ͏ ͏

Có điều không ai để ý đến nó cả. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều cũng chuyên tâm câu cá, cái hồ này vô cùng đặc biệt, nó cảm thấy sẽ dễ dàng câu được thứ tốt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tò mò nhìn Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

- Ngươi đang câu cá? Thân thể ngươi nhỏ như vậy, nếu lỡ câu phải thứ gì lớn, thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏

- Không biết, năng lực của ta có hạn, không câu được thứ gì lớn đâu. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏