Chương 972: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 972: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt đang ngồi yên lặng, cô cũng rất chuyên tâm đó, lần trước chỉ là sai lầm, mới để Huyền Vũ tiền bối cắn được, nếu không thì không đến mức khiến Hồng Thự bị cắn. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều thì lơ đễnh ngồi dưới đất, không có Đại Ma Đầu, thời gian trôi qua thật nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏

Nó hy vọng cuộc sống này có thể kéo dài lâu một chút. ͏ ͏ ͏

Thi thoảng câu một vài thứ nhỏ, đúng là rất vui vẻ, Linh quả này, Pháp bảo này, chắc chắn sẽ kiếm được một vài thứ dùng được. ͏ ͏ ͏

Nếu tính về số lượng, thật ra nó rất giàu đấy. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, không thể so được với Đại Ma Đầu, người ta chỉ tùy tiện nhặt thôi, cũng là thứ có giá trị liên thành, đáng tiếc, đối phương vẫn chướng mắt. ͏ ͏ ͏

Những thứ được đặt trên sân thượng thì càng không phải nói, không có thứ gì là bình thưởng cả, đều là bảo vật khiến người khác tranh cướp nhau. ͏ ͏ ͏

Ngay cả Hồng Thự cũng có thể khiến người ta tranh đoạt, mà kẻ tranh đoạt tất nhiên là Thánh Thú Tứ tộc. ͏ ͏ ͏

Dù sao nó cũng là sự sỉ nhục của Thánh Thú Tứ Tộc. ͏ ͏ ͏

Có khả năng tất cả mọi người đều không thể nào tưởng tượng nổi, con Chu Tước mất trí nào lại thai nghén là Chu Tước hậu duệ như vậy. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt cũng đã có động tác, cô nhấc cần câu lên. ͏ ͏ ͏

Sau đó, trên mặt hồ phẳng lặng, Huyền Vũ nhảy lên cao. ͏ ͏ ͏

Cái miệng Huyền Vũ thiếu chút nữa đã cắn trúng, có điều không sao cả, nó còn có hậu chiêu. ͏ ͏ ͏

Cái đầu nó trực tiếp vươn ra, Tĩnh Nguyệt trông thấy cái đầu dài ra thì rất kích động, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng nhấc cần câu lên. ͏ ͏ ͏

Cái đầu rắn chỉ cách Hồng Thự một chút xíu, chỉ lướt qua nhau thôi. ͏ ͏ ͏

Sau khi Huyền Vũ rơi xuống nước, Tĩnh Nguyệt hét lớn: ͏ ͏ ͏

- A, kích thích quá. ͏ ͏ ͏

- Ngươi bị lão Ngũ dạy hư rồi. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ rất bất mãn. ͏ ͏ ͏

Chỉ là giọng của nó vô cùng non nớt, cho nên nghe giống như một cô gái nhỏ đang giận dỗi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối nói rất đúng, cho nên ngài trách sư phụ ta đi, lần sau sư phụ đến thì ngài cắn bà ấy. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy người đưa con vịt kia cho ta mau lên, để ta cắn chết nó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không được đâu, vậy thì sao còn chơi đùa được với Huyền Vũ tiền bối nữa, hiếm lắm hai chúng ta mới có tiếng nói chung, chắc chắn sư phụ cũng không cho phép ta làm như vậy. ͏ ͏ ͏

- Để ta nói với lão Ngũ. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt đang định trả lời, đột nhiên lại trông thấy cần câu của Đoạn Kiều cũng đang rung lên. ͏ ͏ ͏

Dưới tình thế cấp bách cô kéo Đoạn Kiều lại, nhưng mà cô vừa kéo một phát, Huyền Vũ đã nhảy ra ngoài, tuy rằng Tĩnh Nguyệt phản ứng kịp thời, nhưng mà Hồng Thự vẫn bị cắn phải. ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Hồng Thự kêu to. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vẫn giữ chặt Hồng Thự. ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối, thả ra, ta mà kéo hai cái nữa, nó sẽ không chịu nổi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt kêu lên. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy ngươi buông tay là tốt rồi, lần này ta sẽ không buông tha cho nó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Lần trước ngài cũng có tha cho nó đâu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt quay sang nói với Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

- Ngươi đã làm gì vậy? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều mang vẻ mặt mơ màng: ͏ ͏ ͏

- Không biết nữa, hình như đã câu được thứ gì đó, nhưng mà đối phương rất khỏe, muốn khống chế cũng không khống chế được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy thì đừng lấy nữa. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều lắc đầu: Không được, thậm chí bây giờ ta muốn thả, nó cũng không buông tay. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt : ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đây là chuyện gì thế này. ͏ ͏ ͏

Ai có thể nói cho nó biết, nên làm gì bây giờ không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt sắp không chịu nổi rồi, nhưng có thử còn chịu đựng kém hơn cô nữa, chiếc cần câu kêu một tiếng rắc rắc, sau đó gãy làm đôi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc??? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏

- Ôi! Tại sao lại như vậy? ͏ ͏ ͏

Sau đó chúng nó cùng nhau rơi vào trong hồ nước, Hồng Thự lại bỏ chạy lần nữa, nó còn mang theo nửa cái cần câu bỏ chạy. ͏ ͏ ͏

- Cạc cạc cạc... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nó cảm thấy mình sắp toi rồi. ͏ ͏ ͏

Bây giờ nó chỉ muốn về nhà thôi, nhớ đến ký ức ngày trước ở chỗ này, cả người nó đều run rẩy. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ không chiều theo Hồng Thự, nó cũng chạy lên mặt hồ. ͏ ͏ ͏

Có lẽ nó sẽ bơi nhanh hơn, ngay cả Tiểu Kình Ngư cũng nghĩ vậy. ͏ ͏ ͏

Còn Tĩnh Nguyệt, cô cũng không để ý đến cần câu đã bị mất, bây giờ cô chỉ cố gắng kéo Đoạn Kiều lại. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều được cô giữ chặt trong tay, sau đó cả hai cùng kéo. ͏ ͏ ͏

Lần này Tĩnh Nguyệt cũng phải cố gắng hết sức. ͏ ͏ ͏

- Rốt cuộc thì ngươi câu trúng cái gì thế? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vất vả cất lời. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều đau khổ nói: ͏ ͏ ͏

- Ta cũng không biết mà, từ trước đến giờ ta chỉ câu những thứ nho nhỏ. ͏ ͏ ͏

Bản thân nó cũng rất khó chịu, bị Tĩnh Nguyệt cầm như vậy, nó cảm giác như sắp bị bóp vỡ rồi. ͏ ͏ ͏

Chết tiệt, cái hồ này đúng là đen đủi thật. ͏ ͏ ͏

Nếu biết trước nó sẽ không đến đây câu cá. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt đã sử dụng hết tu vi của mình, nhưng mà vẫn không kéo nổi, thậm chí mơ hồ còn bị kéo vào trong. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt kinh hãi, sau đó không quan tâm điều gì khác, cô hét lớn: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối, cứu mạng, chúng ta sắp bị kéo đi rồi. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ chỉ liếc một cái, rồi từ chối: ͏ ͏ ͏

- Không, loài người vô cùng xảo trá, ngươi đang lừa ta, ngươi học hư rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vội vàng kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Đâu có, không có thật mà, Huyền Vũ tiền bối. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Trong hồ này không có thứ gì khác cả, Tiểu Kình Ngư cũng không ra ngoài, ngươi còn nói không phải đang lừa ta? Ngươi xem, ta lại bị con vịt kia bỏ xa rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vẫn kêu gào: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối, thật đó, thật đó, ngài thử đến đây mà xem, nếu ta mà nói dối, ta sẽ bắt Hồng Thự lại cho ngài. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nhìn Tĩnh Nguyệt, do dự một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Thật không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt liều mạng gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Thật, thật mà. ͏ ͏ ͏

Sau đó Huyền Vũ bò lên trên, đi đến sau lưng Tĩnh Nguyệt, nó dùng cái đầu rắn của mình buộc chặt eo Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo nó thử kéo nhẹ một cái, nó có cảm giác Tĩnh Nguyệt đang lừa nó. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó kéo một cái. ͏ ͏ ͏

Hả? Không kéo được. ͏ ͏ ͏

Nó lại dùng nhiều sức hơn. ͏ ͏ ͏

Ơ, vẫn không kéo được. ͏ ͏ ͏

Vậy lại dùng thêm chút sức nữa. ͏ ͏ ͏

Ơ, chuyện gì thế này? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Huyền Vũ bắt đầu dùng toàn lực, nhưng mà nó càng kéo càng cảm thấy không kéo nổi. ͏ ͏ ͏

Không chỉ có thế, khí lực của đối phương cũng càng ngày càng lớn hơn. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối, kéo mạnh lên, sao ta cảm thấy càng ngày càng đến sát mép hồ rồi. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nó cũng không kéo nổi mà. ͏ ͏ ͏

Sau đó Huyền Vũ dùng hết sức bú mẹ để kéo. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng vẫn không kéo được, còn bị kéo vào. ͏ ͏ ͏

Thấy thế, Huyền Vũ kêu to: ͏ ͏ ͏

- Tiểu Kình Ngư, mau ra đây giúp ta. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏