Chương 979: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 979: Vô Đề

Thanh Liên cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ vẫn nên đổi đi, gần đây cũng không có sư thúc nào, hay là đến tập đoàn Thiên Hòa ủy thác. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏

- Được rồi được rồi, rõ ràng là mấy người đều không phá được trận pháp này, sao có thể coi là kém? ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn cảm thấy trận pháp này có rất nhiều lỗ hổng. ͏ ͏ ͏

Thà để tự hắn tạo ra còn hơn. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần cho hắn chút thời gian, Linh thạch của Tĩnh Nguyệt đủ nhiều, cho dù Ngũ giai Lục giai đến, cũng không phá nổi chỗ này. ͏ ͏ ͏

Nếu như tăng thêm một tầng nữa, ngay cả Thất giai cũng đừng nghĩ đến chuyện đánh vào được. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà phải tốn rất nhiều thời gian, không đáng. ͏ ͏ ͏

Đợi tu vi của hắn lên cao, lúc ấy có thể tiện tay bố trí được đại trận khiến Thất giai cũng không vào được. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc hắn không thích hợp ra tay. ͏ ͏ ͏

Cho nên cứ để như vậy trước đã. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ đang đi về phía phòng bếp, cô thuận miệng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, chỗ chị có gì ăn không? Em còn chưa ăn cơm tối. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không muốn nói chuyện với mấy đứa nữa, chị đi tưởng niệm trận pháp của mình một lát. ͏ ͏ ͏

Dù sao sắp phải thay đổi rồi, càn phải hoài niệm một chút. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu sư tỷ đói, có thể gọi thức ăn ngoài. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ở trong phòng bếp thò đầu ra nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy chị ăn đậu phụ còn hơn, vẫn còn rất nhiều đậu phụ chưa ăn hết. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên kêu a một tiếng, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vậy sư tỷ, làm gì với cái tủ kia bây giờ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trả lời không chút do dự: ͏ ͏ ͏

- Ném đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thở dài một tiếng, khó nhận lại nó đến vậy sao? ͏ ͏ ͏

Nếu như Giang Tả nói là do hắn trộm rồi trả lại, chắc chắn Tô Kỳ sẽ không ném đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà lại dễ bị cắn chết. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả không quan tâm nữa, muốn ném thì ném đi, dù sao vẫn hơn bị lộ tẩy. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng cái tủ kia không bị ném, mà được Thanh Liên đưa lên trên sân thượng, nói không chừng còn có chỗ hữu dụng. ͏ ͏ ͏

Mà bữa tối cuối cùng kết thúc bằng việc ăn cơm rang. ͏ ͏ ͏

Trời tối rồi, nên ngủ thì ngủ, nên tu luyện thì tu luyện. ͏ ͏ ͏

Tu luyện tất nhiên là Thanh Liên, còn ngủ chắc chắn là Giang Tả và Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Còn về Tĩnh Nguyệt, cô cảm thấy tạo nghệ về mặt trận pháp của mình cũng được, cho nên đang thử sửa lại trận pháp. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô tuyên bố ủy thác, ai không phá được trận pháp của cô, thì không có tư cách bày trận pháp ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Người ủy thác: Thánh nữ quật cường. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ở bên dưới thức đêm sửa chữa trận pháp, Tô Kỳ và Giang Tả thì nằm trên giường ngủ, thuận tiện tâm sự việc nhà. ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, sư tỷ đang ở dưới đó làm gì thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏

Hai người bọn họ nằm cùng một chỗ, cùng nhìn chằm chằm lên trần nhà, sau đó nghe động tĩnh bên ngoài. ͏ ͏ ͏

Bọn họ không làm gì cả, tất nhiên là không phải lo tiếng động sẽ truyền ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Sửa chữa trận pháp của chị ấy, Tĩnh Nguyệt tỷ rất quan tâm đến trận pháp sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đứng dậy nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì sư tỷ rất cố gắng, đừng thấy thi thoảng chị ấy bất thường, lúc cần cố gắng, chị ấy đều rất cố gắng. ͏ ͏ ͏

- Thân là Thánh nữ, sư tỷ vẫn rất vất vả. ͏ ͏ ͏

- Cũng may em không phải Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Cười nói xong, Tô Kỳ lại nằm xuống. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Làm Thánh nữ có gì tốt chứ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, vẫn là phu nhân của Giang Tả tiên sinh tốt nhất thôi. ͏ ͏ ͏

Nói xong cô chui vào trong ngực Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, thật ra như Tô Kỳ vẫn là tốt nhất, cô cũng rất cố gắng. ͏ ͏ ͏

Cố gắng để hai vợ chồng bọn họ được sống cuộc sống bình thường. ͏ ͏ ͏

Chỉ là năng lực có hạn mà thôi. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, Tô Kỳ lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Anh còn nhớ ngày tốt nghiệp đại học không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả sa sầm mặt xuống, nói: ͏ ͏ ͏

- Không nhớ. ͏ ͏ ͏

- Haiz. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Sao có thể không nhớ được chứ, khi đó anh cầu hôn em mà, khiến rất nhiều người phải giật mình. ͏ ͏ ͏

- Đừng nói nữa. ͏ ͏ ͏

Khóe mắt Giang Tả hơi co lại. ͏ ͏ ͏

Khi đó hắn cố tình chơi trò lãng mạn, bị nhiều người vây xem như vậy, nhưng lúc ấy hắn không có cảm giác gì. ͏ ͏ ͏

Bây giờ nghĩ lại, đều cảm thấy mất mặt. ͏ ͏ ͏

Nếu như ở kiếp trước, bị người khác biết được chuyện này, khéo người ta cười đến mực rụng răng. ͏ ͏ ͏

Nếu trước khi chết đám người đó đều lôi chuyện này ra cười nhạo hắn, không chừng hắn còn không đến giết những người đó. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏