Chương 980: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 980: Vô Đề

Tô Kỳ mặc kệ Giang Tả, vẫn nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, nếu ngày đó em từ chối, anh sẽ thế nào? Phải biết rằng, em là người tu luyện đó, lập gia đình là chuyện không dễ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta cũng coi như là thanh mai trúc mã nhỉ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Cũng coi như vậy, sau khi chúng ta gặp nhau đều học chung trường, chung lớp, chỗ ngồi cũng ở cạnh nhau, hoặc là bàn trước bàn sau, hoặc là bàn bên cạnh. ͏ ͏ ͏

- Có lẽ anh nên cảm ơn vì bà xã anh đủ cao. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Quen biết nhau từ mười hai tuổi, ở bên nhau nhiều năm như vậy, anh cảm thấy việc chúng ta bên nhau có lẽ cũng coi như là thuận theo tự nhiên, khi đó anh chỉ nghĩ đến việc em sẽ vui vẻ, chứ không hề nghĩ đến em sẽ từ chối. ͏ ͏ ͏

Nghĩ lại Giang Tả cũng thấy khó hiểu, khi đó thật sự chỉ cần Tô Kỳ vui, bảo hắn làm gì cũng được, ͏ ͏ ͏

Bây giờ? ͏ ͏ ͏

Bây giờ thì không, làm mấy chuyện mất mặt như vậy, hét lớn tỏ tình gì gì đó. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ hắn không làm được. ͏ ͏ ͏

Ít nhất nếu không phải trong tình huống đặc biệt, hắn không làm được. ͏ ͏ ͏

Hắn đã già rồi chăng? ͏ ͏ ͏

Gà đến mức không biết bao nhiêu tuổi rồi, nhưng hắn vẫn cần thể diện. ͏ ͏ ͏

Có điều đối với những chuyện trước kia, hắn không hối hận, cùng lắm chỉ cảm thấy mình ngu nhất quả đất, sau đó tự hỏi tại sao mình có thể làm như vậy thôi, dù sao đằng sau mỗi câu chuyện, đều là khuôn mặt tươi cười của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Bây giờ có phải anh đang nghĩ, vì sao trước đây mình ngu như vậy không? Còn nghĩ vì sao trước đây mình lại làm mấy chuyện mất mặt như thế? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Em không xấu hổ à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nằm trong ngực Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Xấu hổ chứ, vô cùng xấu hổ, anh cũng biết da mặt em mỏng mà. ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà em vui, vô cùng vui vẻ. ͏ ͏ ͏

- Bở vì em thích anh, rất, rất thích anh, sau đó lại nghe được anh nói anh cũng thích em, nghe thấy anh nói anh muốn ở bên em, nghe thấy anh bảo em gả cho anh nhé, em vui đến mức không chịu nổi. ͏ ͏ ͏

- Cảm giác như cả thế giới này đều vây quanh em. ͏ ͏ ͏

- Sau đó không cẩn thận quên cả chuyện xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mở tròn mắt nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải rất ngốc không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu, sau đó tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, trước kia khi đi học anh nghe thấy một truyền thuyết, có liên quan đến em đó, nói rằng chỉ cần có người nào dám thổ lộ với em, thì ngày hôm sau sẽ biến mất. ͏ ͏ ͏

Không phải vào bệnh viện, chính là trực tiếp chuyển trường. ͏ ͏ ͏

Vì sao lại như vậy? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trợn trắng mắt, đang lúc lãng mạn thế này, sao lại nói đến chuyện ấy? ͏ ͏ ͏

Sau đó cô ngó trái ngó phải nói: ͏ ͏ ͏

- Ai biết được, khả năng đi đường bị ngã, hoặc là biết được em là người của Giang Tả tiên sinh rồi, nên hồi tâm chuyển ý. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc ấy Giang Tả lại hỏi thêm một câu: ͏ ͏ ͏

- Vậy có cô gái nào khác từng thích anh không? ͏ ͏ ͏

Sắc mặt Tô Kỳ lập tức biến đối. sau đó hét lớn một tiếng: ͏ ͏ ͏

- Không có. ͏ ͏ ͏

Sau đó một tiếng bịch vang lên, Tô Kỳ dùng đầu mình đâm vào đầu Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả choáng váng. ͏ ͏ ͏

Không có thì thôi, cần phải tỏ thái độ mạnh như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Lúc bình minh, Tô Kỳ ngồi trên sân thượng, hai chân gác lên thềm, sau đó tựa lưng vào Giang Tả. ͏ ͏ ͏

- Cảnh mặt trời mọc ở Thất Tình Hải vẫn đẹp hơn. ͏ ͏ ͏

Vừa ngắm mặt trời mọc, Tô Kỳ vừa lắc lư chân mình nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đang đứng, để Tô Kỳ dựa vào trước người mình, không thể ngồi xuống. ͏ ͏ ͏

- Anh cảm thấy không khác gì nhau. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ dùng đầu gõ vào ngực Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Sao lại không khác nhau hả? Rõ ràng khác nhau lớn như vậy, anh đúng là không biết thưởng thức. ͏ ͏ ͏

- Bởi vì thứ hắn để ý là người, chỉ cần đúng người, thì cảnh ở đâu cũng đẹp. ͏ ͏ ͏

- Nếu như không đúng người, vậy thì tất cả đều vô nghĩa, phong cảnh có đẹp cũng trở thành ảm đạm biến sắc. ͏ ͏ ͏

- Chị nói thay cho hai đứa, hai đứa đừng nói nữa, chị nghe chán rồi. ͏ ͏ ͏

Giọng Tĩnh Nguyệt từ phía dưới truyền đến. ͏ ͏ ͏

Tô kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, ai lại nói như chị? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nổi giận. ͏ ͏ ͏

- Đây là nhà chị, em có thể chăm sóc chị một chút không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, Thanh Liên cất tiếng hỏi dò: ͏ ͏ ͏

- Thánh nữ sư tỷ ốm à? ͏ ͏ ͏

Vẻ mặt của Tĩnh Nguyệt lập tức đen sì, cô nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là dáng vẻ bình thường của chị, sau này gọi chị là chị Tĩnh Tĩnh. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- A, Tĩnh Tĩnh sư tỷ, chị ốm à? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Hỏi hai người trên mái nhà ấy. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên ngẩng đầu nhìn lên, thì trông thấy Tô Kỳ lè lưỡi ra: ͏ ͏ ͏

- Lêu lêu lêu. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô kéo tay Giang Tả bỏ chạy. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏