Chương 986: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 986: Vô Đề

Bên ngoài Thiên Tinh Thiên thạch, trong tay Kiếm Thập Tam cầm lấy cơ giáp đã biến thành sắt vụn, sau đó nói với La Ảnh: ͏ ͏ ͏

- Chuyện vị trí của Cốc Long Uyên, phải nhờ cậy đạo hữu rồi. ͏ ͏ ͏

La Ảnh vẫn mang sắc mặt bình thường nói: ͏ ͏ ͏

- Không vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Còn đám người đi theo La Ảnh đên đây đều mang vẻ mặt mất tự nhiên. ͏ ͏ ͏

Vừa rồi bọn họ đã trông thấy Kiếm Thập Tam ra tay. ͏ ͏ ͏

Những người này vỗn dĩ cho rằng, chỉ một kẻ Bát giai sẽ không khoa trương như vậy mới đúng. ͏ ͏ ͏

Thiên Hằng Thất Mạch bọn họ, nội tình thâm hậu, một kẻ Bát giai không thể tạo nên sóng gió gì cho bọn họ cả. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa bọn họ cũng từng thấy Bát giai rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng vừa rồi Kiếm Thập Tam chỉ phát ra nửa chiêu kiếm, lực lượng ấy mạnh đến mức khiến người ta hít thở không thông, khiến bọn họ không cách nào so sánh đám Bát giai bọn họ biết với Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Bởi vì hoàn toàn không thể so sánh được. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, dường như bọn họ còn cảm nhận được sự chấn động lúc trước. ͏ ͏ ͏

La Ảnh nói: ͏ ͏ ͏

- Chúc mừng đạo hữu đã bước vào cảnh giới mà vị kia đã sử dụng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chỉ mới nhập môn thôi, so với trạng thái của người đó, kém xa đâu chỉ vạn dặm. ͏ ͏ ͏

La Ảnh không nhiều lời: ͏ ͏ ͏

- La mỗ cần một chỗ yên tính, một lát sau có thể cho ra đáp an. ͏ ͏ ͏

Lúc này bà lão kia cũng có mặt ở đây, bà ta mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Hậu lễ đã chuẩn bị xong, hy vọng đạo hữu đừng từ chối. ͏ ͏ ͏

Cơm tối xong xuôi. ͏ ͏ ͏

- Đi dạo phố thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thay quần áo xong cười hì hì nói. ͏ ͏ ͏

Buổi trưa, đã rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả không chút biểu cảm, nhìn quần áo của Tô Kỳ, sau đó lại nhìn quần áo của mình, cuối cùng trong lòng khẽ thở dài. ͏ ͏ ͏

Tại sao lại là quần áo tình nhân? ͏ ͏ ͏

Mua khi nào? ͏ ͏ ͏

Mặc quần áo đôi với Tô Kỳ, đương nhiên không mất thể diện, quan trọng là hắn cảm thấy rất chói mắt. ͏ ͏ ͏

Có điều Giang Tả cũng không nói gì thêm, Tô Kỳ thích là được rồi. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta đi mua quần áo đi, mùa đông sắp đến rồi, quần áo dày trong nhà đều cũ cả rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kéo Giang Tả ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh cảm thấy quần áo của anh vẫn mặc được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Có một loại quần áo, được gọi là vợ anh cảm thấy không thể mặc nữa. Đi thôi! ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này ở biệt thự của Tĩnh Nguyệt, Thanh Liên cũng tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tĩnh Tĩnh sư tỷ, vì sao chúng ta phải đi mua quần áo? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sắp đến mùa đông rồi mà. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên khó có thể hiểu nổi: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta là người tu luyện. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt đi trước dẫn đường, đối với câu hỏi của Thanh Liên, cô trả lời không nhanh không chậm: ͏ ͏ ͏

- Người tu luyện không thể mua quần áo sao? Chúng ta mặc váy áo tiên nữ ra đường, hay là mặc trang phục của Thánh nữ? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Quá rêu rao. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vậy mùa đông chúng ta mặc áo cộc tay ra ngoài thì sao? Có bị chỉ chỏ không? ͏ ͏ ͏

Các cô mặc áo cộc tay chắc chắn không bị lạnh, đối với người tu luyện đúng là rất bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng đôi với người bình thường, lại không ổn chút nào. ͏ ͏ ͏

Cho nên, tất nhiên phải mua quần áo. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Em biết rồi, nhưng mà em cảm thấy mặc quần áo dày rất bất tiện. ͏ ͏ ͏

Lúc này đột nhiên Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Thanh Liên, sư tỷ hỏi em một vấn đề này nhé, thấy có người rơi xuống sông, em cứu hay không? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên trả lời không chút do dự: ͏ ͏ ͏

- Cứu. ͏ ͏ ͏

- Nếu người đó không báo ơn thì sao? ͏ ͏ ͏

- Vẫn cứu. ͏ ͏ ͏

- Vậy nếu người đó là kẻ tội ác tày trời thì sao? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên do dự, sau đó cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Em, vẫn muốn cứu. ͏ ͏ ͏

Đối với câu trả lời này, Tĩnh Nguyệt không nói gì, mà hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏

- Nếu như bên bờ sông có rất nhiều người, mọi người đều ngồi yên không để ý? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏

- Đó là bản tính của mỗi người, không thể mạnh mẽ cưỡng cầu, em muốn cứu là việc của em, em không thể ép người khác cũng phải đi cứu, ít nhất ép buộc người khác là sai. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, ép không được, nhưng mà, sau khi em cứu hắn ta lên, hắn ta lại đẩy ngược em xuống sống thì sao? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nhíu mày, sau đó buồn bã nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, em, em vẫn muốn cứu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt sờ đầu Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy em cảm thấy phiền phức không? Nếu như em cảm thấy phiền, thật ra có thể vứt bỏ giống như vứt bỏ quần áo dày. ͏ ͏ ͏

- Bởi vì vốn dĩ em không cần những thứ này. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên lập tức sững sờ. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng cô gật đầu như gà mổ thóc. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng không hiểu, nhưng cô cảm thấy rất lợi hại. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏