Chương 987: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt nhún vai, sau đó cười nói: ͏ ͏ ͏
- Chị nghĩ ra một vấn đề rất thú vị, có muốn thử trả lời không? Vốn dĩ chị định hỏi tiểu oán phụ cơ. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên tò mò: ͏ ͏ ͏
- Là vấn đề gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một chút rồi hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chồng em và mẹ em đều rơi xuống sông, em cứu người nào trước? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, em là cô nhi, hơn nữa em còn chưa lập gia đình. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhíu mày, đúng là thế thật, sau đó cô sửa lại đề mục, hỏi lại: ͏ ͏ ͏
- Vậy chị và tiểu oán phụ cùng rơi xuống sông, em cứu ai trước? Đúng rồi, loại bỏ hết tất cả các giả thiết khác, bọn chị rơi xuống sông chỉ chờ chết, bây giờ chỉ có thể cứu một người, em cứu người nào? ͏ ͏ ͏
Trong mắt Thanh Liên có chút đau khổ, cuối cùng cô lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
- Chị cảm thấy những người hỏi vấn đề này, đầu óc đều có bệnh. ͏ ͏ ͏
- Câu hỏi này không thể nào có đáp án, bởi vì nếu tình huống xảy ra thật sự, người ta sẽ không có cách nào chọn lựa. ͏ ͏ ͏
- Duy nhất chỉ có thể làm theo bản năng mà thôi. ͏ ͏ ͏
- Làm gì có thời gian để suy nghĩ. ͏ ͏ ͏
- Người hỏi về vấn đề này, chẳng lẽ không tự hỏi bản thân trước sao? ͏ ͏ ͏
- Lựa chọn của mình, và lựa chọn mà bản thân muốn đối phương trả lời có giống nhau không? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ đang nói mình ngốc sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt mang vẻ mặt bất đắc dĩ, cô mà là loại người này sao? ͏ ͏ ͏
Cô là Thánh nữ độc thân, biết tìm ai để hỏi vấn đề này? ͏ ͏ ͏
Nếu như hỏi tiểu oán phụ, có lẽ sẽ nhận được đáp án chính là cứu ông xã, sau đó có thể còn nói thêm với cô: Sư tỷ, sau này hàng năm chúng em đều đến tế bái chị. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Tĩnh Nguyệt lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Còn một vấn đề cuối cùng, nếu chị và một tên tội ác tày trời cùng rơi xuống sông, Thanh Liên sẽ cứu cười nào? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Cứu Tĩnh Tĩnh sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vui vẻ nở nụ cười, sao đó nhéo mặt Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Ngoan, đi nào, đưa em đi mua quần áo. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên vẫn chưa hiểu lắm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Giang Tả đi vào trong một cửa hàng quần áo. ͏ ͏ ͏
Chỗ này bán rất nhiều quần áo, cũng có rất nhiều người. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Tô Kỳ đang chọn quần áo cho mình. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là Giang Tả đi theo sau cô rồi. ͏ ͏ ͏
Có điều, khi đi ngang qua khu vực bán váy, Giang Tả lại liếc nhìn một cái. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nhảy đến trước mặt Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có muốn em mua một chiếc váy không? ͏ ͏ ͏
Quanh năm suốt tháng Tô Kỳ đều phải ra ngoài làm việc, cho nên rất ít khi mua váy. ͏ ͏ ͏
Người tu luyện có Tiên y, nhưng mà hoàn toàn khác với những chiếc váy này. ͏ ͏ ͏
Hình như lâu lắm rồi cô không mặc váy bình thường. ͏ ͏ ͏
Cũng may bản thân cô cũng không thích lắm. ͏ ͏ ͏
Có điều nếu Giang Tả thích, đương nhiên cô sẽ phải mặc. ͏ ͏ ͏
Đối với câu hỏi của Tô Kỳ, Giang Tả không biết phải trả lời thế nào. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sữ ngự kiếm phi hành đó, muỗi ngày đều bay trên trời, mặc váy làm gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, ngày thường mặc một chút, nhìn cũng rất đẹp. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ tìm một chiếc váy lụa màu lam dài quá gối: ͏ ͏ ͏
- Em vào trong thử một chút. ͏ ͏ ͏
Sau đó không lâu Tô Kỳ đã ra ngoài, cô mang vẻ mặt chờ mong nhìn Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Nhìn được không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, hắn phát hiện ra dáng người cô rất đẹp, nhưng mà váy không đẹp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
- Có hợp với giày của em không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn xuông chân Tô Kỳ, ừ, chân cũng rất đẹp. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Em đang đeo dép lê. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức thay đổi sắc mặt, sau đó đi vào phòng thay đồ: ͏ ͏ ͏
- Không mua nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả khoàn toàn không thể nào hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
Lúc Tô Kỳ đi vào trong, sau lưng Giang Tả đột nhiên có người cất tiếng gọi: ͏ ͏ ͏
- Giang đại ca? ͏ ͏ ͏
Giang Tả quay người nhìn lại, thì phát hiện ra là chị Tĩnh Nguyệt và Thanh Liên. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn nhìn hai người một cái, rồi quay người tiếp tục nhìn về phía phòng thay đồ của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thật ra chỉ là Giang Tả không biết nên gọi Thanh Liên thế nào thôi, cho nên dứt khoát không chào hỏi. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏