Chương 988: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt cũng không thèm để ý, mà hỏi: ͏ ͏ ͏
- Hai người đang mua gì thế? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tô Kỳ thử một chiếc váy. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Giữa mùa đông, hai người định mặc váy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả sững sờ. ͏ ͏ ͏
Hình như là có chuyện này. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, suýt chút nữa thì hắn đã quên mất, vừa rồi Tô Kỳ mặc chiếc váy kiểu dáng mùa hè. ͏ ͏ ͏
Mua cái đó có tác dụng gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cách nào trả lời câu hỏi của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc ấy, Tô Kỳ ra ngoài: ͏ ͏ ͏
- Chị, Thanh Liên, sao hai người cũng tới đây? ͏ ͏ ͏
Quanh đó có nhiều người, nên gọi chị, gọi sư tỷ không thích hợp. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt lại hỏi Tô Kỳ vấn đề trước đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức lườm Giang Tả một cái, sau đó âm dương quái khí nói: ͏ ͏ ͏
- Ai muốn mặc nó qua mùa đông, còn không phải vì ai đó sao, cuối cùng cũng không khen lấy một câu. ͏ ͏ ͏
- Còn bới lông tìm vết chê bai, giày xăng đan không phải giày sao? ͏ ͏ ͏
- Giày xăng-̣đan cũng có thể diện đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả vẫn luôn theo sau ba người, chỉ là một lúc sau, Giang Tả đã chạy mất. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải hắn còn đợi để trả tiền, thì không biết hắn đã chạy từ đời nào rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, có Tĩnh Nguyệt tỷ ở đây, không đến lượt hắn trả tiền đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu, sở dĩ hắn có thể chuồn đi thuận lợi như vậy, chủ yếu là do các cô gái đã đi dến quầy hàng dành riêng cho phụ nữ. ͏ ͏ ͏
Hắn không chạy, cũng bị Tô Kỳ đuổi thẳng cổ. ͏ ͏ ͏
Những thứ này, tất nhiên Tô Kỳ chỉ có thể để Giang Tả xem một mình cô thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đứng trước cửa, không nghĩ gì cả, cũng không nhìn lung tung, đại khái hắn đang ngẩn người. ͏ ͏ ͏
Cuộc sống hiện giờ rất tốt, hắn không thấy nhàm chán. ͏ ͏ ͏
Dù sao bây giờ hắn cũng rất bận, bận chờ Tô Kỳ ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đang bận rộn, đột nhiên có người qua đường nhìn hắn rồi kinh ngạc kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Ơ, ân nhân? ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc qua, thì trông thấy một người đàn ông trung niên, nhìn có chút quen mắt. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn cũng nhớ ra, là người đàn ông hắn mới gặp mấy hôm trước. ͏ ͏ ͏
Cái người đã bán cho hắn Hỏa Linh thảo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn ông ta, không nói gì. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông kia thì cảm ơn Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Tôi chỉ là nông dân, cũng không biết nên cảm tạ cậu thế nào. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, tôi có mang theo ít đồ ăn nhà mình trồng được, ăn rất ngon đó, tặng cho ân nhân. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả vẫn không chút biểu cảm, ân nhân, gọi như thế hắn không nhận nổi. ͏ ͏ ͏
- Tôi chỉ mua đồ của chú thôi, không phải ân nhân gì cả. ͏ ͏ ͏
Giọng Giang Tả có chút lạnh lùng. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông trung niên kia gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Tôi biết, tôi biết mà. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, người thành phố các cậu chắc không thích cầm theo bao tải kiểu này, để tôi vào cửa hàng lấy cho cậu cái túi khác. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả trông thấy ông ta bỏ đồ sang một cái túi nilon bình thường, thật ra nhìn cũng rất xấu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, ông cứ giữ lấy đi. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông trung niên kia không nói gì, ông ta đóng gõi kỹ đồ ăn rồi đưa cho Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Gây thêm phiền toái cho cậu rồi, có khả năng lại khiến cậu mất mặt, xin lỗi cậu. ͏ ͏ ͏
Ừ, đúng là có người chung quanh đó bắt đầu nhìn sang rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc nhìn người đàn ông trung niên kia một cái, cuối cùng trong lòng khẽ thờ dài, nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, tôi sẽ mang về. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả nhận lấy cái túi, người đàn ông trung niên kia cũng xoay người rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cầm cái túi, lơ đãng nhìn thoáng qua. ͏ ͏ ͏
Hắn đang nghĩ xem, nên giải thích với Tô Kỳ thế nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà vừa nhìn qua, Giang Tả đã sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Bởi vì bên cạnh chỗ rau cỏ ấy, Giang Tả lại trông thấy một bông hoa rất nhỏ, đúng là bông hoa rất rất nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Thiên Thần hoa non? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Giang Tả sẽ không nhìn lầm, đúng là cây Thiên Thần hoa còn non. ͏ ͏ ͏
Khi còn non Thiên Thần hoa không hiển lộ ra bất kỳ điều gì. ͏ ͏ ͏
Cơ bản sẽ không có người nhận ra, hơn nữa dược tính của nó còn chưa bộc lộ, nhìn nó chỉ như một đóa hoa bình thường. ͏ ͏ ͏
Nếu Giang Tả chưa từng gặp nó, chắc chắn sẽ không nhận ra. ͏ ͏ ͏
Cây Thiên Thần hoa này vẫn còn non, cùng lắm chỉ có tác dụng tăng thêm trăm năm tuổi thọ, có điều dùng nó để chữa trị một vài căn bệnh nhỏ, chắc là không có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, chỉ cần trồng thêm một khoảng thời gian nữa, sẽ càng hiệu quả hơn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía người đàn ông trung niên kia, có chút khó hiểu, vì sao một người bình thường lại có kỳ ngộ như thế, nếu ông ta là người tu luyện, vậy còn khó lường hơn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả mở miệng gọi ông ta lại: ͏ ͏ ͏
- Chờ một chút. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏