Chương 989: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 989: Vô Đề

Sau đó Giang Tả lấy một miếng ngọc ra, thứ này hắn nhặt được ở Thiên Tinh Động phủ. ͏ ͏ ͏

Bên ngoài hắn thêm ba đạo phù văn phức tạp, bên trong bỏ thêm Tiên Thiên Tam Khí. ͏ ͏ ͏

Đây là lần đầu tiên hắn dùng đến Tiên Thiên Tam Khí, để gia trì phù văn cho thứ này. ͏ ͏ ͏

Người đàn ông trung niên kia kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- n nhân có việc? ͏ ͏ ͏

Giang Tả ném miếng ngọc cho ông ta nói: ͏ ͏ ͏

- Nhà chú có người bệnh à? Để người ấy mang theo thứ này, nếu miếng ngọc này bị mất cũng không cần quan tâm, nếu còn thì chú giữ lấy mang theo bên người. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Giang Tả rời khỏi đó, nói thêm nữa lại thành ra nói thừa. ͏ ͏ ͏

Không chừng cái người này còn lảm nhảm thêm một lúc nữa, hắn không hề muốn để ý đến đống lời lảm nhảm ấy. ͏ ͏ ͏

Có điều, miếng ngọc này được trói định bởi huyết mạch của người đàn ông trung niên kia, nếu người bệnh không có quan hệ gì với ông ta, vậy thì thật đáng tiếc, miếng ngọc này chỉ dùng để trang trí thôi. ͏ ͏ ͏

Nếu như huyết mạch tương thông với ông ta, vậy thì miếng ngọc sẽ dung hợp rồi biến mất. ͏ ͏ ͏

Bảo vệ già trẻ lớn bé nhà bọn họ trường thọ bình an chắc chắn không vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả muốn đi, chắc chắn người đàn ông kia sẽ không thể tìm thấy hắn. Còn Giang Tả tất nhiên là đi đến cửa hàng bán cây cảnh. ͏ ͏ ͏

Hắn phải bỏ gốc Thiên Thần hoa non kia ra. ͏ ͏ ͏

Cây non vốn dĩ rất yếu ớt, dễ chết. ͏ ͏ ͏

Sau khi cấy ghép xong, Giang Tả không khỏi nghĩ thầm: "Được rồi, trên sân thượng lại có thêm một bồn hoa mới." ͏ ͏ ͏

Làm xong tất cả những chuyện này, Giang Tả mới quay lại cửa hàng quần áo. ͏ ͏ ͏

Chỉ là khi hắn quay lại, thì trông thấy đám người Tô Kỳ đã ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là các cô gái cũng trông thấy Giang Tả từ ngoài bước vào. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ Tô Kỳ đang có chút tức giận, nhưng bây giờ nhìn thấy Giang Tả lại không giận nữa. ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là cô có cảm giác là lạ. ͏ ͏ ͏

Trong tay hắn đang càm một cái túi nilon. bên trong chứa đầy rau cỏ, tay bên kia thì đang cầm một chậu hoa cải tầm thường. ͏ ͏ ͏

Lấy đâu ra mấy thứ này thế? ͏ ͏ ͏

Đợi Giang Tả đến gần, Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Anh đi làm gì thê? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đi đến quán bán cây cảnh, mua một cái bồn hoa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chỉ vào đống đồ ăn nói: ͏ ͏ ͏

- Cái này thì sao? Là do chủ quán tặng à? ͏ ͏ ͏

- Chủ quán là nam hay nữ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là do một ông chú tặng đó, lần trước anh có mua hàng ế giúp ông ta, cho nên ông ấy tặng cái này coi như cảm tạ. ͏ ͏ ͏

- Ông ấy nói của nhà trồng được, hương vị rất khá. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Thật sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, Tĩnh Nguyệt cất lời: ͏ ͏ ͏

- Hai đứa cứ cãi nhau tiếp đi, bọn chị đi trước. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt và Thanh Liên tạm biệt hai người Giang Tả, rồi rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng vẫy tay chào lại. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Hôm nay sư tỷ trả tiền, lãi lớn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cầm Thiên Thần hoa, nếu so với quần áo của Tô Kỳ, hắn cũng cảm thấy mình lãi lớn. ͏ ͏ ͏

Mặc dù bây giờ nó chỉ là bồn hoa cảnh bình thường, nhưng dù gì cũng là loại hiếm thấy. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc áy, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà, vẫn chưa mua cho anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả dơ túi đồ ăn lên nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà mua nhiều đồ rồi. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, vậy để lần sau nhé, đưa đồ ăn cho em, anh xách quần áo đi. Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà anh cảm thấy túi đồ ăn này nặng hơn túi quần áo đó. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà xách quần áo nhìn đẹp mắt hơn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cạn lời. ͏ ͏ ͏

Hắn sẽ để ý đến việc ấy sao? ͏ ͏ ͏

Hắn đâu phải trẻ con nữa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Về đến nhà, bọn họ lấy đống rau cỏ kia ra xào ăn. ͏ ͏ ͏

Cơm nước xong xuôi, không biết hai người lại cãi nhau chuyện gì đó, ầm ĩ một lúc rồi lăn ra ngủ mất. ͏ ͏ ͏

Hôm sau, Tô Kỳ dậy rất sớm, sau đó Giang Tả cũng dậy rất sớm. ͏ ͏ ͏

dù sao tối qua bọn họ chỉ cãi nhau mà thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Dậy sớm thế làm gì? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Hiếm khi về nhà, anh định đi làm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghĩ lại, cảm thấy cũng đúng, có lẽ trong nhà sắp hết tiền rồi, không biết bao giờ sẽ bị đói đây. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cô không lo lắng, dù sao chồng cô vẫn chưa lo lắng, cô lo lắng làm gì. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa cô còn dễ nuôi như vậy. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên Giang Tả cũng không sợ mình không nuôi nổi Tô Kỳ, nuôi Tô Kỳ căn bản chỉ cần nuôi ăn là được rồi. ͏ ͏ ͏

Những thứ khác đều không cần lo. ͏ ͏ ͏

Cho dù Tô Kỳ có ra ngoài mua sắm, cô cũng chưa bao giờ mua thứ gì quá quý giá. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nếu gặp phải chuyện gì đó đặc biệt, thì lại khác. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như lần trước gặp bạn cùng lớp tiểu học ở cửa hàng điện gia dụng Thành Chính. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bước đến gần, dĩ nhiên Tô Kỳ thuận thế dựa vào người Giang Tả, cô nói: ͏ ͏ ͏

- Tóc, còn nữa hôm nay nhớ về đúng giờ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Muộn một chút cũng không được sao? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ lại lấy điện thoại của Giang Tả, mở ra cho hắn xem: ͏ ͏ ͏

- Anh xem đi, đây là đoạn ghi chú lần trước, anh còn nhớ không? ͏ ͏ ͏

- Nhớ về sớm một chút. ͏ ͏ ͏

Sắc mặt Giang Tả lập tức đen xì. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏