Chương 990: Vô Đề
Sau đó, Giang Tả đi làm. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn còn phải đi sửa điện thoại giúp Tô Kỳ nữa. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Tô Kỳ không muốn mua cái mới, cô muốn sửa, vì lý do rất đơn giản, bên trong có rất nhiều ảnh chụp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết sau khi sửa xong dữ liệu bên trong có còn nữa không, nhưng mà cũng nên thử một chút. ͏ ͏ ͏
Lần này thế mà Tô Kỳ lại chủ động nói cho hắn biết, phải đến tầng một để sửa. ͏ ͏ ͏
Có lẽ vì hắn đã là ma pháp sư rồi, cho nên tiếp xúc với những thứ này cũng không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏
Không biết đến ngày nào đó, cô có thể bảo hắn sang nhị bộ kiếm tiền không. ͏ ͏ ͏
Cho dù có bảo hắn đi, chắc chắn sẽ chỉ cho hắn nhận mấy ủy thác đơn giản. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nghĩ nhiều về chuyện này, chưa nói đến việc hắn cũng tu luyện, xét về mặt ma pháp thôi, Giang Tả đã cảm thấy mình không tệ rồi. ͏ ͏ ͏
Chỉ riêng Hỏa Nguyên tố tiểu đệ, cũng đủ đạt tới tiêu chuẩn Tam giai. ͏ ͏ ͏
Phần lớn công việc hắn đều có thể giải quyết được. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu Tô Kỳ thật sự làm vậy, thì đúng là một chuyện phiền toái. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Giang Tả đã đi đến chỗ bán điện thoại. ͏ ͏ ͏
Hắn đi thẳng đến quầy hàng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chỗ này có sửa điện thoại không? ͏ ͏ ͏
Người bán hàng ở quầy này cũng là một cô gái. ͏ ͏ ͏
Cô ta nhìn Giang Tả gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Có, không biết tiên sinh muốn sửa thế nào? Có cần thay đổi gì không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lấy điện thoại của Tô Kỳ ra, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Bị rơi vào nước, tôi muốn sửa đồng thời còn muốn giữ lại dữ liệu bên trong, đổi thành loại chống nước. ͏ ͏ ͏
Cô gái bán hàng kia gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Được, nhưng cần một chút thời gian, có lẽ mất khoảng một hai ngày. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Lấy cho tôi một chiếc điện thoại khác đi, loại nào cũng được. ͏ ͏ ͏
Bởi vì phải sửa mất một hai ngày, nên Giang Tả phải mua thêm một chiếc khác, lý do rất đơn giản, là vì mấy ngày tới rất có khả năng bọn họ phải đi đến Cốc Long uyên. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó không có điện thoại sẽ không tiện. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng hắn còn chưa biết chỗ đó có tín hiệu hay hông. ͏ ͏ ͏
Tóm lại cứ mua một chiếc dự phòng, không sai được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả mua một chiếc điện thoại dành cho phái nữ, đang định rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏
Hai ngày sau sẽ đến lấy điện thoại. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng lúc này, cô gái bán hàng lại đưa cho Giang Tả một tấm thẻ và nói: ͏ ͏ ͏
- Đây là thẻ rút thăm trúng thưởng của chỗ chúng tôi, lần rút trúng trước đó đã cách nhiều năm rồi, lần này vẫn chưa có ai rút được, tiên sinh có thể thử vận may. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi giải thưởng là... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý nghe, nhưng mà có lẽ vẫn giống lần trước thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhận lấy tấm thẻ cào ra, trên đó có viết: "Oh my god." ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Lần này câu nói trúng thưởng là gì? ͏ ͏ ͏
- Để tôi xem lại. ͏ ͏ ͏
Cô gái bán hàng giở một quyển sổ nhỏ ra xem rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Là... ͏ ͏ ͏
Nói đến đó, cô gái bàn hàng lập tức sững sờ, sau đó cô ta nhìn sang thẻ nhân viên của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Không biết vì sao, trong lòng cô ta hơi run lên. ͏ ͏ ͏
Lần trước bạn cô ta nói, hình như là cái tên này nhỉ? ͏ ͏ ͏
Chuyện này rất bí mật. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô ta nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Là Oh my god. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ ồ một tiếng, rồi xoay người đi khỏi đó, lúc đi hắn còn tiện tay ném cái thẻ kia vào thùng rác. ͏ ͏ ͏
Lại trúng thưởng rồi, đúng là không may. ͏ ͏ ͏
Đợi Giang Tả đi khuất, cô gái bán hàng lập tức ra ngoài lục thùng rác. ͏ ͏ ͏
Sau đó lập tức sững sờ. ͏ ͏ ͏
Vận may rơi trúng đầu cô rồi, trời ơi. ͏ ͏ ͏
Lại trúng, lại ném đi. ͏ ͏ ͏
Cô trúng lớn rồi. ͏ ͏ ͏
Còn về Giang Tả, hắn không hề có chút tự giác về việc phải đem giải thưởng về nộp cho bà xã. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, người lãnh đạo cấp cao lần trước đã nhận được tin tức. ͏ ͏ ͏
Ông ta sửng sốt, gần đây có chuyện gì vậy nhỉ? ͏ ͏ ͏
Sau đó ông ta lại gọi người trúng thưởng đến. ͏ ͏ ͏
Người đến đúng là cô gái bán hàng kia. ͏ ͏ ͏
Ông ta không hề quanh co lòng vòng, mà hỏi thẳng: ͏ ͏ ͏
- Lần này là cô mua đồ trúng thưởng sao? ͏ ͏ ͏
Cô gái bán hàng căng thẳng lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Tôi, tôi nhặt được. ͏ ͏ ͏
Lông mày của ông ta dựng đứng lên, lại nhặt được sao? ͏ ͏ ͏
Giải thưởng của ông ta đã mất giá như vậy? ͏ ͏ ͏
Thấy trúng thưởng lại vứt? ͏ ͏ ͏
- Là ai? ͏ ͏ ͏
Ông ta hỏi. ͏ ͏ ͏
Cô gái bán hàng nói: ͏ ͏ ͏
- Phá, Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy thế ông ta lại sửng sốt, lại là Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏
Vận cứt chó cũng không đến mức như vậy chứ? ͏ ͏ ͏
Từ lần trước ông ta đã muốn thăm dò về cái tên Phá Hiểu này, không biết tại sao mà hắn ta vẫn luôn vắng mặt. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông ta muốn nhìn thử, thì kinh ngạc phát hiện, trên người đối phương thế mà lại che giấu thiên cơ. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến ông ta lập tức không dám làm loạn thêm nữa, một tu sĩ cấp hai thôi, thế mà lại có thể che giấu thiên cơ. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua đã biết không phải người đơn giản. ͏ ͏ ͏
Ông ta nói: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi, đi lĩnh thưởng đi. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ ông ta định đến thị trường nhị bộ xem thử, để xem tên Phá Hiểu kia có ở đó không, lần này dù thế nào ông ta vẫn muốn thử tìm hiểu. ͏ ͏ ͏
Nếu thật sự đơn giản là do vận may, thì ông ta sẽ chấp nhận. ͏ ͏ ͏
Còn nếu có người đứng sau lưng, vậy thì cũng tiện ghi nhớ, người này không dễ chọc. ͏ ͏ ͏
Có điều coi thường giải thưởng, che giấu thiên cơ, khả năng sau có vẻ rất cao. ͏ ͏ ͏
Người có bối cảnh như vậy, tại sao phải đến thị trường nhị bộ. ͏ ͏ ͏
Ông ta không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏