Chương 1475: Hòa Thượng Đi Ra Từ Vụ Nổ Hạt Nhân (Hạ)
- Cái này sao có thể? Dù hắn không sao, nhưng điện thoại cũng không thể gánh được a?! Hơn nữa, dưới ánh sáng mạnh như thế, điện thoại không thể chụp được rõ nét như thế... thế giới tuyệt không có kỹ thuật này.
Có người nghi ngờ hỏi.
Lục Đằng nhàn nhạt nói:
- Dùng kiến thức phàm nhân để nói về thần phật, nếu không phải Phương Chính trụ trì, anh có thể tưởng tượng có người sống, mà còn sống tốt trong trung tâm vụ nổ sao?!
Đám người yên lặng...
Lúc này, Lục Đằng lại mỉm cười:
- Hiện tại, chúng ta có thể bàn điều kiện rồi.
Trong lúc ngắn ngủi, thái độ hai bên lập tức đổi cho nhau.
Smith muốn kiên định thái độ, nhưng điện thoại đã vang lên, một giọng nói từ trong điện thoại truyền ra:
- Đáp ứng điều kiện của họ!
Đúng, tồn tại như Phương Chính không thể tiêu diệt, boom hạt nhân không làm gì được hắn, không còn bất cứ thứ gì chế ước được hắn, mọi thứ, tốt nhất là thuận theo, cũng may, Phương Chính này không đứng về phía bên nào hết!
Sau đó tắt điện thoại...
Smith nghe vậy liền muốn khóc, hắn vừa nói một thôi một hồi, giờ lại muối mặt nhận thua a?
Có điều, trước mắt thực đúng là không có gì để nói, mặt dày cười theo:
- Tôi cảm thấy, điều kiện của các anh đưa ra lúc trước không tệ... hay là cứ vậy đi?
Đám người đứng sau Smith cùng phụ họa...
Đùa sao, trước đó bọn họ chỉ kiêng kỵ Phương Chính, nhưng còn cho rằng hy sinh một chút, dùng đầu đạn hạt nhân có thể xử lý được, nhưng giờ, bọn họ đã triệt để bỏ suy nghĩ này.
Phương Chính có thể đi lại trong vụ nổ, muốn đối đầu với hắn? Là muốn chết sao?
Cùng lúc đó, Tứ Cửu thành, một hồi hoan hô vang lên.
- Ha ha... tên gia hỏa Phương Chính này lại vô thanh vô tức làm ra chuyện như thế, đứng trong trung tâm vụ nổ mà không sao, ha ha... đám người kia sợ là tè ra quần rồi!
- Phúc tinh! Phương Chính thực đúng là phúc tinh của chúng ta!
- Ha ha... nên trao thưởng cho hắn!
- Trao thưởng? Sợ là hắn chướng mắt.
- Phát tiền đi.
- Phương ngoại chi nhân như hắn, sao có thể để ý tới tiền?
- Cũng đúng, vậy vẫn là trao thương đi!
- Ông tìm được hắn?
- A... vậy thì quảng bá giúp hắn, phần thưởng vinh dự, không có giấy khen, ghi vào sử sách, khen hắn!
- Tán thành!
- Thông qua!
...
Sau đó, tin tức liền không ngừng được đưa lên, trao Phương Chính danh hiệu anh hùng!
Đồng thời, việc Phương Chính đi ra khỏi trung tâm vụ nổ cũng khiến cả thế giới chấn động...
Có người reo hò, có người ai thán, nhưng không cách nào thay đổi một sự thật... thế giới này, không ai có thể trị được hòa thượng này.
Có điều, mọi người cũng thở nhẹ một hơi, bởi hòa thượng này, có vẻ như vô hại.
Mà giờ phút này, Phương Chính đang chậm rãi ra khỏi vụ nổ, đối mặt với đám quân đội súng ống đầy đủ mà nhếch miệng một cái, nụ cười như ánh sáng, chắp tay trước ngực, xoay người đằng không bay đi.
Để lại một đám ngây người bên dưới.
...
- Sư phụ, con vẫn không hiểu người muốn làm thế làm gì? Như vậy không phải là triệt để bộc lộ, người không sợ phiền sao?
Hồng Hài nhi không hiểu hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Đúng vậy, sợ phiền, nhưng có một số phiền phức cần giải quyết một lần. Lần này vi sư xuất hết danh tiếng, khiêu chiến cực hạn uy lực của loài người, sau này sẽ không người dám động tới vi sư nữa. Trước kia, mọi người dùng đạn hạt nhân làm thứ điều tiết hòa bình, sau này, vi sư sẽ là thứ điều tiết hòa bình.
- Chỉ cần bọn họ không thể siêu việt vi sư, vậy chỉ có thể giương mắt nhìn, không dám làm loạn. Tương tự, bọn họ cũng không dám tìm vi sư gây chuyện...
- Có điều, phiền toái nhỏ sẽ nhiều hơn.
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính cười:
- Đây là chuyện đương nhiên, có được tất có mất.
Trong lúc nói truyện, hai người đã về tới Nhất Chỉ sơn.
Vừa mới hạ xuống, Phương Chính liền phát hiện, trên núi lại có một bóng người xa lạ!
Người này quý gối trước cửa miếu, không nhúc nhích.
Trước mặt là Cá mặn đang quỳ, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, không biết đang làm gì.
Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ, ngũ sư đệ lại dùng tuyệt chiêu, không giải quyết được, liền quỳ theo, khóc theo...
Phương Chính khẽ gật đầu, đi tới, nhìn rõ dung mạo người kia.
Đây là một cô gái không quá lớn, gương mặt phong trần mệt mỏi, quần áo trên người có nhiều chỗ rách rưới, hiển nhiên phải rất gian khổ mới từ bên ngoài tới được đây.
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật, thí chủ, tìm bần tăng có việc gì?
Phương Chính hiểu rõ, người này hắn là đã có chuẩn bị mà tới, mà quỳ gối ở đây, nhất định có chỗ cần giúp...
Đã như vậy, Phương Chính cũng không nhiều lời, trực tiếp hỏi rõ.
Cô gái một mực cúi đầu, không hề động, chợt nghe thanh âm ôn nhuận truyền tới, cả người như bị kích hoạt, ngẩng đầu nhìn về trước.
Lúc này mới phát hiện, người trước mặt không phải con Cá mặn kia nữa, mà là một hòa thượng trẻ tuổi ôn hòa!
Gương mặt này vô cùng quen mắt, nhìn kỹ một chút, cô liền kích động không dám tin, nhìn Phương Chính, bờ môi run rẩy muốn nói gì đó, kết quả lại nói không ra lời.
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- Thí chủ, nếu không nói rõ được, vậy thì nghĩ đi, bần tăng có thể thấy được.