Chương 1476: Nữ Thí Chủ Quỳ Trước Cửa

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,675 lượt đọc

Chương 1476: Nữ Thí Chủ Quỳ Trước Cửa

- Phương Chính trụ trì, thật là ngài? Tôi không nằm mơ chứ?

Cô gái kích động.

Phương Chính gật đầu:

- A Di Đà Phật, chính là bần tăng!

Cô gái nghe vậy liền gào khóc, ôm đùi Phương Chính khóc:

- Phương Chính trụ trì, cầu ngài giúp tôi... ô ô...

Phương Chính bất đắc dĩ, cũng không ghét bỏ cô gái đầy bùn đất, càng không vì giới luật mà hất người ra, chỉ an tĩnh để cô gái ôm. Hắn có thể cảm giác được, cô gái này ôm hắn, đó là ôm tới chỗ dựa tâm linh, tìm kiếm sự giúp đỡ...

Đối với người này, Phương Chính không tính né tránh, mà thản nhiên để cô ôm, để cô cảm nhận được chỗ dựa.

Thời gian từng phút trôi qua.

Cô gái khóc đủ rồi, phát tiết đủ rồi, dần cũng buông lỏng xuống, lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn Phương Chính.

Lúc này mới phát hiện, đã lâu như vậy, Phương Chính vẫn đứng đó, chắp tay trước ngực, mỉm cười nhìn lại.

Không chút náo động trào phúng, không có thương hại, chỉ có nụ cười ấm áp. Trong nháy mắt đó, hết thảy không thoải mái trong lòng cô như bị san bằng.

- Sư phụ, vì sao người chỉ nở nụ cười, nữ thí chủ này liền không khóc nữa?

Hồng Hài nhi truyền âm hỏi.

Phương Chính dùng Nhất Mộng Hoàng Lương trả lời:

- Thứ nữ thí chủ này cần, không phải là thương hại, thương hại sẽ chỉ khiến người càng đau lòng. Thứ nữ thí chủ này cần, đó là một người lắng nghe. Mỉm cười, bình tĩnh nghe, đó là cổ vũ lớn nhất.

- Thì ra là thế!

Hồng Hài nhi nói.

Lúc này, cô gái mới tươi cười lấy lại tinh thần, đứng lên nói:

- cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Thí chủ, không cần khách khí, muốn vào ngồi chút không?

Cô gái nghe xong liền lắc đầu, có chút cầu khẩn:

- Phương Chính trụ trì, giúp tôi một chút... cầu xin ngài.

Phương Chính bắt đắc dĩ:

- Thí chủ, cô còn chưa nói cô cần gì, bần tăng giúp cô thế nào được?

Cô gái suy nghĩ một chút:

- Phương Chính trụ trì, tôi là Thái Ngọc Phân, cha tôi là Thái Quốc Hoành, chúng tôi là người từ Hoa Giang.

Phương Chính gật đầu, Thái Ngọc Phân tiếp tục nói:

- Thế nhưng, ngay nửa tháng trước, cha tôi đột nhiên chết... một người vốn khỏe mạnh, cứ vậy mà đi... ô ô...

Nói tới đây, Thái Ngọc Phân bụm mặt khóc nấc lên.

Phương Chính bất đắc dĩ, cầm khăn đưa tới:

- Thí chủ, đừng kích động, từ từ nói. Lệnh tôn qua đời, là vì có nguyên nhân đặc biệt sao?

Thái Ngọc Phân gật đầu:

- Tôi không biết... tôi hỏi rất nhiều người, không ai nói cho tôi biết, nhưng tôi biết, cha tôi nhất định không phải chết bình thường.

Phương Chính nói:

- Có thể nói chi tiết một chút không?

Thái Ngọc Phân vừa lau nước mắt, vừa nói:

- Chỗ chúng tôi có một nhà đầu tư rất lớn tới, bọn họ muốn xây chung cư, vì việc này mà họ đã tuyển rất nhiều công nhân, cha tôi là một trong số đó.

Tôi vốn không đồng ý cho cha tôi đi, nhưng cha tôi nói, đó là thương nhân nổi danh uy tín, sẽ không sợ khất tiền, đi làm chỗ này cũng an tâm. Dù sao đi với ai thì cũng là làm, kiếm được nhà đầu tư như vậy, có thể đỡ được không ít công sức.

Sau đó cha tôi đi, lúc đầu mọi thứ đều ổn, nhưng vài ngày sau, công trường truyền tin về, nói cho chúng tôi biết, cha tôi đã... ô ô...

Nói tới đây, Thái Ngọc Phân lại khóc nấc lên.

Phương Chính nghe được đoạn này, cũng không hiểu ra sao, bởi trong lời Thái Ngọc Phân nói, thực sự không có mấy tin tức giá trị.

Thế là Phương Chính lại hỏi:

- Thân thể lệnh tôn thế nào?

Thái Ngọc Phân nức nở:

- Thân thể cha tôi rất tốt, một lần có thể vác được ba bao xi măng, đi lại như gió. Hơn nữa, trước khi đi làm cũng đã kiểm tra sức khỏe, mọi mặt đều không có vấn đề gì... thế nhưng, đi tới đó mấy ngày, đột nhiên liền đi, người ở công trường nói là ông ấy đột nhiên té xỉu, sau đó không thể cứu được. Thế nhưng, sao có thể như vậy được?

Nói đến tiếp sau, Thái Ngọc Phân cũng dần bình tĩnh lại, tiếp tục nói:

- Tôi đã báo cảnh sát, pháp y kiểm tra được là tim phổi bị dập... thế nhưng trước đó, tim phổi của cha tôi rất tốt.

Tôi hỏi người của công trường, bọn họ chỉ trầm mặc không nói.

Tôi đi tìm công ty, kết quả ngay cả cửa cũng không bước vào được.

Cảnh sát cũng tới lấy thông tin, nhưng bị họ đá tới đá lui, không tìm được người có tiếng nói, bởi không đủ chứng cứ, cho nên cảnh sát cũng vô phương...

Tôi thực không có cách nào khác nữa, đành lấy cái chết bức bách, lúc này mới có người ra đáp lời, nhưng cũng chỉ nói đồng ý bồ thường năm mươi vạn, còn nguyên nhân sự cố, vẫn không ai nói...

Có người ở trên mạng nói: Người đã chết rồi, thân là con gái lại không để cho an tâm đi.

Nói tôi vì tiền mới náo loạn, có vấn đề xảy ra liền đổ tội cho người khác, muốn tiền chứ gì...

Thế nhưng... Đại sư, tôi thực không vì năm mươi vạn kia, tôi chỉ cần một đáp án, tôi muốn biết cha tôi chết thế nào, chẳng lẽ như vậy cũng có lỗi sao?

Nói tới đây, Thái Ngọc Phân lại ấm ức khóc.

Phương Chính nghe câu này, cũng nhíu mày:

- Thí chủ, cô làm vậy không sai.

- Thế nhưng, những người trên mạng lại không cho rằng vậy, ô ô...

Thái Ngọc Phân khóc ròng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right