Chương 1477: Cá Nướng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,095 lượt đọc

Chương 1477: Cá Nướng

Phương Chính lắc đầu:

- Bọn họ cũng không biết chân tướng, lung tung đoán mò mà thôi, càng như vậy, thí chủ càng cần kiên cường hơn, chí ít, còn có rất nhiều người đang quan tâm chuyện của thí chủ. Như vậy, không phải thí chủ nên càng cố gắng hơn sao?

Thái Ngọc Phân sững sờ...

Cá mặn ở bên nói theo:

- Có lý... người yếu thế như cô, sợ nhất là không ai chú ý. Ngược lại, dù là người ta chỉ xem náo nhiệt, hô hào linh tinh, nhưng chỉ cần có người, đó chính là chuyện tốt, chứng minh còn có cơ hội.

Thái Ngọc Phân ngẫm lại, đích thực là như thế, gật đầu:

- Đại sư, người nói đúng lắm.

Hồng Hài nhi tò mò hỏi:

- Thí chủ, tại sao chị biết chúng tôi ở đây? Còn tìm được nữa?

- Há chỉ là tìm được, cơ bản vừa lên đã xác định là chúng ta, hô hào muốn gặp sư phụ, sau đó còn khóc lóc cả ngày đêm. Không còn cách nào khác, con mới ném ra ngoài...

Cá mặn bất đắc dĩ cảm thán.

- Vì sao ném người?

Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

Cá mặn vươn vây thở dài:

- Còn không phải vì đẹp trai...

- Vốn cho là bộ dáng dọa người, có thể dọa vị thí chủ này đi. Kết quả... ai.

Con sóc chạy ra.

Con khỉ nói theo:

- Kết quả gia hỏa này vừa ra, liền giả làm cá chết.

Con sóc lập tức nói:

- Thí chủ nghĩ rằng đây là Cá mặn từ trên trời rơi xuống, liền muốn đem nướng ăn... gia hỏa này mới nhảy dựng lên.

Con khỉ nói:

- Sau đó, là bọn con đánh giá cao nó, vị thí chủ này chẳng những không bị hù, còn nhận ra thân phận Tịnh Chấp. Chúng con liền bại lộ, dù sao, khắp thiên hạ này, Cá mặn có thể sống dậy, cũng chỉ có một mình Tịnh Chấp.

Con sóc nói:

- Sau đó, vị thí chủ này liền quỳ gối không đi, không ăn không uống... nếu người mà về muộn hơn, đoán chừng đã có án mạng.

Phương Chính nghe tới đây, cũng đầy kinh ngạc.

Thái Ngọc Phân nghe được, lại tranh thủ quỳ xuống, kêu:

- Đại sư, xin ngài thứ cho tôi tội mạo phạm.

Phương Chính nhìn thế, vội nâng Thái Ngọc Phân lên, đồng thời nói:

- Thí chủ, không cần làm vậy! Bần tăng nhập thâm sơn, nhưng cũng không phải ngăn cách với người đời. Không phải đường lên núi vẫn còn đấy sao? Thí chủ đã có thể tới, đó là hữu duyên, còn vì sao thí chủ tới, bần tăng cũng không để ý.

- Đại sư, không để ý?

Thái Ngọc Phân kinh ngạc nhìn Phương Chính.

Phương Chính cười nói:

- Tại sao phải để ý chứ?

Phương Chính ra ngoài, còn không phải là để kiếm công đức, kiếm tiền sao? Bây giờ có người tới, Phương Chính vui còn không kịp đây.

Thái Ngọc Phân há hốc mồm, muốn nói gì đó...

Phương Chính lắc đầu nói:

- Người sống trên đời, đa phần mệt mỏi vì phải để ý tới quá nhiều thứ, thực ra, thế giới này có thể nghĩ đơn giản hơn một chút... như vậy, có thể thoải mái hơn.

Thái Ngọc Phân:

- Đa tạ Đại sư điểm tỉnh... kỳ thực, tôi có thể tới đây, là vì lúc đòi tự sát để ép chủ thầu ra, một người qua đường đã nói cho tôi biết. Cũng bởi biết Đại sư còn ở nhân gian, cho nên tôi mới có hy vọng. Tôi tìm tới Đại sư, chính là hy vọng Đại sư có thể giúp tôi một chút, tra rõ cha tôi chết thế nào.

Phương Chính nói:

- Nghe thí chủ nói, bần tăng cũng tò mò không biết lệnh tôn đi thế nào. Đã như vậy, chúng ta cùng xuống núi xem đi...

Nghe được Phương Chính đáp ứng, Thái Ngọc Phân lập tức cuồng hỉ:

- Đa tạ Đại sư...

Vừa nói, lại quỳ xuống, Phương Chính tranh thủ ngăn lại, cười khổ nói:

- Thí chủ, cô cứ quỳ như vậy, bần tăng thực không đỡ được nữa, chúng ta có thể đừng nói được không?

Thái Ngọc Phân nhìn Phương Chính cười khổ, lập tức bị chọc cười...

Có lẽ vì Phương Chính chịu hỗ trợ, hoặc là bị nụ cười này dẫn dắt, tinh thần Thái Ngọc Phân vừa thả lỏng xuống, lập tức nhắm mắt, hôn mê bất tỉnh.

- Sư phụ?

Hồng Hài nhi lo lắng hỏi.

Phương Chính lắc đầu:

- Không sao, vị thí chủ này căng thẳng quá lâu không được nghỉ, cho nên mới như thế. Để cô ấy nghỉ ngơi một chút đi... Tịnh Tâm, lần này con ở trên núi, tránh cho có người đều lại không tiếp đãi được.

Hồng Hài nhi dù có chút không vui, nhưng nó cũng mới vừa xuống núi, lại thêm có lệnh của sư phụ, cho nên đành đáp ứng.

- Sư phụ, sư huynh ở lại, có phải con có thể đi theo không?

Cá mặn tội nghiệp nhìn Phương Chính.

Phương Chính cười nói:

- Có thể, có điều...

Cá mặn lập tức lấy ra một miếng vải đen, nói:

- Đã tắm, cam đoan sạch sẽ, cam đoan bất động!

Nhìn thấy gia hỏa này chuẩn bị đầy đủ như thế, Phương Chính cũng đúng là cần đệ tử có thần thông đi theo, gặp được việc khẩn cấp, cũng có thể ứng đối một chút, cho nên liền đáp ứng.

Cá mặn lập tức vui vẻ...

Phương Chính nhìn thoáng qua Độc lang, hỏi:

- Tịnh Pháp, con có đi không?

Độc lang nghe xong, chân liền mềm nhũn, tranh thủ hô:

- Sư phụ, con thấy để con trông nhà thì tốt hơn.

Phương Chính không nói gì thêm, xem ra gia hỏa này sợ đói, chết sống cũng không chịu xuống núi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right