Chương 1478: Bần Tăng Phương Chính

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,129 lượt đọc

Chương 1478: Bần Tăng Phương Chính

Có điều Phương Chính cũng mặc kệ, gói Cá mặn xong, lại để Hồng Hài nhi dẫn hắn cùng Thái Ngọc Phân bay ra khỏi núi, ra tới bên ngoài Hồng Hài nhi mới trở lại. Phương Chính thì đặt Thái Ngọc Phân dưới một gốc cây, bản thân thì sang một bên an tĩnh ngồi chờ... nghịch điện thoại.

Không bao lâu, Thái Ngọc Phân liền tỉnh, nhìn thấy bản thân đã ra khỏi núi, lập tức dọa tới nhảy dựng lên, hoảng sợ:

- Đại sư... Phương Chính Đại sư? Ngài không giúp tôi sao? Đại sư...

Thái Ngọc Phân hốt hoàng, hoàn toàn không để ý tới hòa thượng ngồi bên cạnh.

- Thí chủ, thí chủ tìm ai vậy?

Phương Chính không còn gì để nói, hắn to như thế, đầu sáng như thế, vậy mà không nhìn thấy?

Thái Ngọc Phân nghe xong, đột nhiên quay đầu lại, không thấy ai, lập tức bật khóc:

- Nghe nhầm sao?

- Thí chủ, nhìn xuống.

Phương Chính bất đắc dĩ.

Thái Ngọc Phân nghe tiếng cúi đầu, mới thấy Phương Chính lại cười khổ ngồi dưới đất, tội nghiệp nhìn Phương Chính:

- Đại sư... tôi... tôi...

Phương Chính lắc đầu:

- Thí chủ, không cần nói, bần tăng hiểu được. Đổi lại là người khác, cũng khó tránh khỏi hốt hoảng.

Thái Ngọc Phân đem hết thảy hy vọng đặt lên người Phương Chính, nếu Phương Chính đột nhiên biến mất, không hoảng mới là lạ. Cũng như cầm tiền đi khám bệnh, tôi nhiên phát hiện mất, đoán chừng phát điên tại chỗ cũng không phải không có.

- Cảm ơn Đại sư...

Thái Ngọc Phân cẩn thận cảm kích.

- Thí chủ, không cần thấp thỏm như thế, bần tăng đã đáp ứng, tự nhiên sẽ không bỏ dở nửa chừng. Bần tăng cũng chỉ là người bình thường mà thôi, không cần câu nệ như thế.

Phương Chính nói.

- A a a... tốt.

Thái Ngọc Phân dù ngoài miệng nói vậy, nhưng thân thể vẫn cứng ngắc.

Phương Chính cũng bất đắc dĩ, đành không khuyên giải nữa, tránh cho Thái Ngọc Phân càng thêm xấu hổ.

- Thí chủ, nhà của cô ở đâu? Chúng ta trực tiếp qua đó trước.

Phương Chính nói tránh đi.

Nói tới về nhà, đầu óc của Thái Ngọc Phân rốt cục thanh tỉnh, mang theo Phương Chính tới nhà ga phụ cần, bắt xe, giày vò một ngày rốt cục về tới nhà.

Xuống xe, Phương Chính có thể cảm nhận được sự đau khổ cùng u ám của Thái Ngọc Phân.

Phương Chính không nói gì, chỉ vô vỗ vai Thái Ngọc Phân, ra hiệu dẫn đường.

Dưới dự dẫn dắt của Thái Ngọc Phân, hai người tới công trình nơi cha của Thái Ngọc Phân xảy ra chuyện, vừa nhìn thấy công trường, Thái Ngọc Phân liền nghiến răng nghiến lợi:

- Chính là chỗ này... cảnh sát nói bọn họ dừng thi công phối hợp điều tra, nhưng bọn họ đều không nghe, ngày nào cũng làm việc. Cảnh sát tới thì dừng, cảnh sát vừa đi lại tiếp tục. Những người này căn bản không coi luật pháp ra gì!

Phương Chính nhìn công trường làm việc nhộn nhịp, ngẩng đầu lên còn thấy một đấm băng rôn thật dài, trên đó viễn: Vĩnh Quý viên công trình!

- Đại sư, tôi dẫn ngài tới hiện trường xem.

Thái Ngọc Phân nói.

Phương Chính gật đầu, đi theo Thái Ngọc Phân vào công trường, giờ khắc này nhiệt độ ngoài trời chừng ba mốt độ, mặt trời buổi trưa dội xuống dữ dội, cả công trường như một cái lò lửa. Lúc đi ngang công trường khác, Phương Chính chú ý đám công nhân đều đang nghỉ ngơi, ngồi chỗ mát đánh bài uống nước.

Nhưng ở cái công trường này, tất cả công nhân đều đang làm việc, máy móc toàn lực vận hành, tựa như hận không thể lập tức hoàn thành công trình luôn.

Nhìn thấy Thái Ngọc Phân lại tới, không ít công nhân bản năng ngừng hoạt động trong tay nhìn tới, có người cúi đầu, xoay người rời đi, tựa như đang né tránh.

Có người lại nhỏ giọng bàn luận...

Đúng lúc này, một người có vẻ là quản lý, mặc đồ bảo hộ, dẫn theo hai bảo vệ đi tới:

- Thái Ngọc Phân, sao cô còn tới nữa?

Thái Ngọc Phân nhìn đối phương, lập tức nổi giận:

- Tống Công Nghĩa, tôi tới xem chỗ cha tôi đi thì sao?

- Không sao, nhưng tôi nói này, cô sao lại cứng đầu như vậy chứ? Cô cũng đã đi báo cảnh rồi, giờ không phải nên đợi cảnh sát điều tra sao? Chúng tôi có nghĩa vụ phối hợp với cảnh sát, chứ không có nghĩa vụ phối hợp với cô, có biết không? Bây giờ cô tới đây, làm chậm trễ tiến độ của chúng tôi, có tin tôi kiện cô không?

Tống Công Nghĩa trừng mắt, chỉ tay vào mặt Thái Ngọc Phân, vô cùng phách lối.

Thái Ngọc Phân hiển nhiên không nói lại được, bị Tống Công Nghĩa nói mấy câu liền tức giận, nói:

- Tôi không tin, tôi không tin mấy đồng tiền bẩn của các người lại có thể che được thiên hạ!

Tống Công Nghĩa cười nói:

- Đây không phải vấn đề về tiền, mà là lúc ấy có nhiều người nhìn như vậy, cha cô tự nhiên lăn ra chết, chúng tôi cũng đã bồi thường, xin lỗi, cô còn muốn thế nào nữa? Nói chung là đi đi, đừng có ở đây gây chuyện! Đây là ai? Rất lạ mắt, đối tượng của cô sao? Đầu trọc rất sáng nha.

Thái Ngọc Phân cả giận nói:

- Anh nói nhăng gì đấy? Đây là...

- A Di Đà Phật, bần tăng Phương Chính.

Phương Chính khẽ cười nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right