Chương 1479: Không Quá Giống Nha
Lời vừa ra, hai tay Tống Công Nghĩa liền khẽ rung, tàn thuốc trên tay trực tiếp rơi xuống.
Phương Chính quá nổi danh, Tống Công Nghĩa đương nhiên không thể không biết, hòa thượng có thần thông, đi ra từ vụ nổ hạt nhân, một người đối kháng động đất, thực sự là phật sống!
Ai dám đối kháng với hắn? Ai dám nói một câu không phải?
Tống Công Nghĩa nhìn chằm chằm Phương Chính, Phương Chính mỉm cười nhìn lại.
Tống Công Nghĩa nuốt một ngụm nước miếng, hỏi:
- Ngài... ngài là Phương Chính?
Phương Chính gật đầu.
Tống Công Nghĩa lập tức lấy điện thoại, tìm hình của Phương Chính, so sánh một cái, lập tức cười:
- Cậu là Phương Chính? Con mẹ nó, coi tôi là ngốc sao? Mặc dù cậu giống Phương Chính đấy, nhưng còn chưa tới mức y hệt, muốn gạt tôi? Người đâu, đuổi hai người này ra ngoài cho tôti!
Bức ảnh Tống Công Nghĩa tìm được rất giống Phương Chính, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy sự khác biệt, dù là khí chất hay dung mạo đều không giống.
Hơn nữa, Phương Chính đã mất tích một thời gian, đột nhiên xuất hiện trên TV, đảo mắt lại xuất hiện trước mặt hắn, hắn cảm thấy không thể đen tới mức gặp Phương Chính chứ? Nếu không đã đi mua sổ xố rồi.
Bản năng nghĩ vậy, lại thêm cơ sở nhìn thấy khác biệt, Tống Công Nghĩa tự nhiên cho rằng hai người không phải một, trước mắt là kẻ giả mạo.
Không thể không nói, kẻ thường suy nghĩ người khác theo hướng ngu ngốc, thường sẽ không sống được lâu.
Nghe Tống Công Nghĩa nói như vậy, hai tên bảo an bước tới, mời Phương Chính cùng Thái Ngọc Phân ra ngoài.
Thái Ngọc Phân đang muốn nói thêm, Phương Chính đã khẽ mỉm cười:
- Vậy thì ra ngoài đi.
Nói xong, Phương Chính liền mở Nhất Mộng Hoàng Lương, đám Tống Công Nghĩa lập tức nhập mộng, trong mộng nhìn Phương Chính cùng Thái Ngọc Phân đã ra ngoài.
Tống Công Nghĩa lập tức thở nhẹ:
- Ngay cả chống cự cũng không dám, quả nhiên là giả mạo.
- Đốc công, cứ như vậy cũng không phải là cách a, tiền bồi thường vẫn chưa xuống, Thái Ngọc Phân ngày nào cũng tới gây chuyện...
Một bảo vệ thầm nói.
- Câm miệng, chuyện này không nên nói lung tung.
Tống Công Nghĩa trừng đối phương một cái, đối phương cũng không dám nhiều lời.
Sau đó cả ba cùng đi tới chỗ mát...
- Đai sư, chuyện này... có chuyện gì xảy ra vậy?
Thái Ngọc Phân trợn mắt, nhìn đám Tống Công Nghĩa như người mù không thấy họ, có chút choáng váng.
Phương Chính cười nói:
- Thủ đoạn nhỏ mà thôi, đi, dẫn bần tăng tới chỗ lệnh tôi rời đi.
Thái Ngọc Phân gật gật đầu, dẫn theo Phương Chính tới một đống đất nhỏ, chỉ vào đống đất nói:
- Chính là chỗ này, lúc tôi tới, cha tôi nằm đây, bọn họ nói cha tôi đột nhiên té xỉu ở đây.
Phương Chính gật đầu, nơi này có cảnh sát chăng dây bảo vệ, cho nên một mực không có ai động.
Phương Chính cũng không phải chuyên gia hình sự, tự nhiên cũng không nhìn ra điều gì, nhưng Phương Chính hiểu một điều, làm việc ở chỗ như vậy, nếu có huyết áp cao, đúng thực là rất dễ chảy máu não, bị cảm nắng các thứ...
Nhưng bệnh trạng này, hoàn toàn không liên quan tới việc dập tim phổi!
Bởi vậy, đây không phải là hiện trường trực tiếp, như vậy, cha của Thái Ngọc Phân, chết ở đâu đây?
Phương Chính nhìn xuống đống đất, lại nhìn xem bốn phía.
Cách đó không xa, là từng gốc trụ bị cắm vào đất, càng xa là các công nhân đang bận rộn.
- Đại sư... ngài nhìn được gì rồi sao?
Thái Ngọc Phân thử thăm dò.
Phương Chính lắc đầu:
- Không có, đi thôi, đi cùng bần tăng một chút.
Phương Chính đi tới chỗ trụ móng, chỉ nghe tiếng ầm ầm rung động, cũng không nhìn được điều gì.
Vòng quanh công trường một vòng, thẳng tới một chỗ tương đối vắng vẻ, Phương Chính bỗng dừng bước.
Một công nhân từ trên máy xúc nhảy xuống, vuốt vuốt cát bụi trên đầu, tranh thủ chạy tới chỗ mát, uống một ngụm nước, phàn nàn:
- Thời tiết đáng chết, sao lâu như vậy mà không mưa một trận cơ chứ? Tôi thà làm việc trong mưa, còn hơn là làm trong cái lò lửa này.
- Ông nên biết thỏa mãn đi, làm việc này tuy mệt một chút, nhưng nhiều tiền, đừng như lão Thái, vứt cả mệnh vào trong.
Một người khác nói.
Người trẻ tuổi nghe xong, lập tức nhìn quanh, xác định không có người ngoài, mới chẹp chẹp miệng:
- Lão Thái đúng là thảm, ai...
Một người trung tuổi, tóc muối tiêu híp mắt gật đầu:
- Nói thật, lúc nghe điều kiện kia, tôi cũng muốn đi xuống. Nào nghĩ tới, đây CMN là đường không có lối về. Đám chó hoang này cậy có nhiều tiền, không coi mệnh của chúng ta ra gì, mẹ nó...
Người trẻ tuổi gật đầu:
- Không phải sao... đám tư bản này, CMN không phải người.
...
Thái Ngọc Phân nghe như thế, mắt liền đỏ ngầu, đang muốn tiến lên, Phương Chính đã ngăn lại, khẽ lắc đầu, sau đó liền đưa hai người nhập mộng.
Sau một khắc, hai người kia chợt phát hiện, bên cạnh lại đột nhiên có thêm hai người!
Hai người lập tức bị dọa kém chút kêu thành tiếng!
Kết quả vừa nhìn kỹ, thấy hai người là một hòa thượng, một cô gái, hai người triệt để trợn tròn mắt.