Chương 1480: Bần Tăng Hiếu Kỳ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,310 lượt đọc

Chương 1480: Bần Tăng Hiếu Kỳ

- Thái Ngọc Phân? Sao cô lại tới đây?

Hai người gần như trăm miệng một lời hô.

- Đại thúc, đại ca, van cầu hai người, nói cho tôi biết cha tôi chết thế nào đi, van cầu hai người!

Thái Ngọc Phân liền quỳ xuống.

Hai người lập tức luống cuống, tranh thủ kéo dậy, trung niên mắt nhỏ nói:

- Ai... không phải... ai... Thái Ngọc Phân, cô đừng làm khó chúng tôi. Nếu chúng tôi nói, sẽ bị mất việc, huống chi, cô ở đây, nhiều người thấy như vậy, ai mà không biết là chúng tôi nói.

Người trẻ tuổi cũng nói:

- Đúng vậy, Thái Ngọc Phân, đừng làm khó chúng tôi.

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, bần tăng có thể cam đoan, sự việc hôm nay, sẽ không để người khác biết. Hơn nữa, cũng không ai có thể nhìn thấy chúng ta từng tiếp xúc.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói.

Chợt nghe hòa thượng nói như vậy, hai người khẽ ngây người.

Người trẻ tuổi cười khổ:

- Hòa thượng, cậu nói không thấy là không thấy sao, cậu cho cậu là ai?

Người trung tuỏi nói:

- Hòa thượng, một nhà của Thái Ngọc Phân đã khổ, cậu muốn lừa bịp thì tìm nhà khác đi. Thái Ngọc Phân, đừng tin người này, cô nhận tiền bồi thường, sống cho tốt đi. An táng lão Thái cho tốt, bản thân làm ăn buôn bán an an ổn ổn không phải là tốt sao? Nếu cứ náo như vậy, cũng khó mà được kết quả gì, cô càng náo, ông chủ người ta càng không muốn cho cô tiền, kéo đến kéo đi, người thiệt là các cô đó!

Phương Chính nghe xong, lập tức bó tay, bản thân lại bị hiểu thành tên lừa đảo...

Thái Ngọc Phân vội nói:

- Đại sư không phải lừa đảo, ngài ấy là Phương Chính trụ trì.

- Phương Chính trụ trì, Phương gì trụ trì mà không có... ách... Phương Chính trụ trì?

Hai người nghe xong liền giật mình, đứng lên, quan sát tỉ mỉ.

Nhìn một hồi lâu, bản năng lắc đầu:

- Không quá giống nha.

Lúc Phương Chính mở Thiên nhãn, đã tiêu hao một phần thọ nguyên, tuổi tác thay đổi lớn.

Thêm nữa là tĩnh tu một năm trong núi, ngày đêm nghiên cứu phật pháp, khí chất tự nhiên cũng thay đổi.

Dáng người, dung mạo khí chất đều đổi, tựa như biến thành người khác, cũng khó trách nhiều người lại không nhận ra hắn.

Đương nhiên, nếu là người quen Phương Chính, tuyệt đối có thể nhận ra.

Có điều, trước mắt cũng không có ai quen Phương Chính.

- Thái Ngọc Phân, cô tìm hòa thượng này ở đâu? Không phải là túm đại trên đường chứ?

Người trẻ tuổi hỏi.

Thái Ngọc Phân cũng không xác định Phương Chính có muốn mọi người biết vị trí Nhất Chỉ tự hay không, cho nên hàm hồ nói:

- Hai người cũng đừng quan tâm tới việc tôi tìm thế nào, tóm lại, ngài ấy là thật.

- Thật? Hòa thượng, cậu thực là Phương Chính trụ trì?

Người trẻ tuổi hoài nghi.

Trung niên lấy điện thoại ra:

- Hòa thượng, tốt nhất là cậu không nên lừa gạt cô bé này, nhà của cô ấy đã đủ khổ rồi, chúng tôi tuy không thể giúp, nhưng báo cảnh sát bắt cậu cũng không thành vấn đề đâu.

Phương Chính bất đắc dĩ, vỗ vỗ tấm vải đen:

- Ra một chút đi.

Sau một khắc, tấm vải đen mở ra, tiếp đó, một con Cá mặn từ bên trong nhảy ra ngoài, chống gậy hơi ngửa đầu:

- Hai tên nhóc con, nhìn thấy chân phật mà không biết, đáng cả đời làm việc ở công trường, lão nhân gia ta ở đây, các ngươi còn không quỳ lạy?

Một con Cá mặn nhảy ra, hai người thực sự giật nảy mình, kém chút liền quỳ.

Nhưng hai người cũng lập tức kinh hô:

- Cá mặn Pháp sư?

Trong thiên hạ, chỉ có duy nhất một con cá muối biết nói chuyện còn sống, đây là điều mọi người cùng công nhận.

Mà đầu Cá mặn này, cũng là một trong những điểm chứng minh cho Phương Chính.

Nhìn thấy Cá mặn, hai người lập tức không còn nghi hoặc, thực sự muốn quỳ lạy.

Phương Chính tranh thủ ngăn hai người lại:

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, bần tăng chỉ là tăng nhân, không phải là chân phật. Huống chi, chân phật cũng không thể để hai người vừa gặp liền quỳ được...

- Phương Chính trụ trì, vừa rồi chúng tôi...

Trung niên có chút ngại ngùng.

Phương Chính lắc đầu:

- Không có gì... hai vị thí chủ, có thể nói chuyện hôm đó với bần tăng được không? Bần tăng rất hiếu kỳ.

Xác định thân phận của Phương Chính, hai người như tìm được trụ cột tinh thần, lập tức không còn sợ nữa.

Trung niên nói:

- Chuyện này phải kể đến việc một tháng trước, lúc đó Vĩnh Quý Viên tới chỗ chúng tôi, lúc đó hắn thực phong quang, thậm chí lãnh đạo địa phương còn phải tới gặp mặt, sau một hồi hội thảo, mua sắp mặt bằng, ném tiền xây dựng.

Sau đó liền gióng trống khua chiêng tuyển công nhân, từng nhóm từng nhóm, rất nhanh đã thành hình.

Không thể không nói, đãi ngộ của chỗ này rất cao, tiền lương cao hơn thị trường hai mươi phần trăm, giá tiền này, thực sự khiến rất nhiều người đỏ mắt.

Lúc ấy, chủ quản của chúng tôi là một tên mập, tên Lưu Đại Phát.

Người này là một tên keo kiệt điển hình, trong mắt hắn, mọi thứ đều có thể dùng tiền cân nhắc... thậm chí là mạng người!

Nói tới đây, trung niên khẽ thở dài, có chút không nói tiếp được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right