Chương 1481: Tiền Với Mạng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,572 lượt đọc

Chương 1481: Tiền Với Mạng

Phương Chính nói:

- Không nói được, vậy nghĩ đi, bần tăng dẫn mọi người vào xem.

Trung niên không rõ ý Phương Chính, có điều cũng gật đầu:

- Được....

Trung niên chìm vào hồi ức, Phương Chính thì vung tay lên, mang theo Cá mặn, Thái Ngọc Phân cùng người trẻ tuổi tiến vào trong mộng...

Trời nắng chang chang, mũi khoan đào đất vang lên tiếng trầm muộn, thời gian dần trôi qua, đâm sâu vào trong đất.

Mặt trời đã khuất, một đám công nhân đổ mồ hôi như mưa.

- Lão Thái, tên keo kiệt này đúng là hắc, trời nóng như vậy, còn để chúng ta làm việc. Không sợ nóng quá ngất luôn sao?

Trung niên kia kêu ầm lên.

Bên cạnh, Thái Quốc Hoàng khoắc khăn lau trên cổ, lắc đầu nói:

- Vô phương, người ta có tiền, chúng ta muốn kiếm tiền, còn không phải là nghe người ta? Keo kiệt thì keo kiệt, nhưng ngã bệnh thì hắn lo, không bệnh thì làm việc. Tôi thấy hắn vì kỳ hạn công trình, gần như sắp phát điên rồi... nếu ông mệt, vậy qua nghỉ mọt chút đi.

Trung niên lắc đầu:

- Được rồi, tôi đã nghỉ hai lần, ông còn chưa nghỉ ngơi đấy. Lão Thái, ông qua nghỉ một chút đi, nơi này để tôi lo.

Thái Quốc Hoành cười ha ha:

- Chút này có là gì, lúc trước ở nông thôn, tôi làm việc cả ngày lẫn đêm, khai hoang trồng trọt, so với việc này thì vất vả hơn nhiều.

Trung niên cười nói:

- Lúc đó ông trẻ, bây giờ... ha ha... hơn nữa, ông cần gì mà liều mạng vậy chứ?

Thái Quốc Hoành nói:

- Con gái lớn rồi, kết hôn dù gì cũng cần chút của hồi môn chứ? Thân thể bà nhà tôi không được tốt, tôi định kiếm chút tiền, đưa bà ấy đi bệnh viện kiểm tra...

- Ông a, con cháu tự có phúc của con cháu, ông nghĩ quá nhiều rồi.

Trung niên ngoài miệng nói vậy, nhưng lại càng ra sức làm hơn, hiển nhiên, hắn cũng muốn lo cho gia đình.

"Két, bành!"

Đúng lúc này, một thanh âm cổ quái vang lên, hai người bản năng quay đầu lại, chỉ thấy người điều khiển máy móc làm nền hốt hoảng chạy ra, chạy tới kiểm tra nền.

Ngay sau đó, người tụ tới càng lúc càng nhiều, tên keo kiệt quản đốc cũng chạy tới, một đám tụ lại, không biết thương lượng gì.

Một lúc sau, Lý Đại Phát hô tất cả mọi người tụ tập tới, nói là có việc quan trọng cần bàn.

- Chư vị, nuôi binh ba năm dùng binh một giờ, hiện công ty có việc phiền toái, cần các vị giúp một tay. Chuyện này thành công, công ty tuyệt sẽ không bạc đãi mọi người!

Lý Đại Phát kêu.

Nhưng người phản ứng lại cực thưa thớt... hiển nhiên, mọi người cũng không hài lòng với tên Lý Đại Phát này.

Lý Đại Phát thấy vậy cũng khó chịu:

- Nói thẳng nhé, mũi khoan của chúng ta bị kẹt dưới mặt đất, cần một người xuóng dưới, móc lấu mũi khoan, sau đó kéo mũi khoan lên! Chỉ đơn giản vậy thôi, sau khi hoàn thành, tiền lương gấp bội, thưởng thêm năm ngàn!

Lời vừa nói ra, đám người mới sôi trào...

Bọn họ tới đây làm gì? Nói trắng ra là vì tiền!

Tiền lương gấp đôi, còn có thưởng năm ngàn, hoàn toàn khiến mọi người động lòng, ai nấy ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ngo ngoe muốn động.

Lý Đạt Phát thấy vậy, khóe miệng có chút nhếch lên:

- Chư vị, mọi người cũng biết chúng ta đẩy nhanh tiến độ là vì thời gian gấp rút, cho nên mọi người mới có cơ hội này. Tiền ở đây, có bản lãnh thì tới lấy đi! Đương nhiên, mọi người cũng có thể không đi, chờ chuyên gia tới, tiền này không có quan hệ gì với các vị nữa.

Nghe được lời này, Thái Quốc Hoành liền gấp, cắn răng bước lên:

- Tôi! Tôi đi!

- Lão Thái, ông điên rồi?! Hố này sâu bốn mươi mét đấy...

Trung niên khuyên.

Thái Quốc Hoành nói:

- Bốn mươi mét thì bốn mươi mét, năm đó tôi cũng xuống giếng sâu, không sao. Cơ hội này khó được, nếu cầm được số tiền kia, chuyện trong nhà cũng không cần lo nữa.

- Lão Thái, ông phải nghĩ kỹ.

Trung niên mở miệng khuyên lại.

Thái Quốc Hoành gật đầu nói:

- Không sao, thân thể tôi rất tốt, xuống dưới cũng không sao, hơn nữa, công ty lớn như vậy, cũng không thể làm việc không nắm chắc được, tôi tin sẽ có bảo hộ đầy đủ.

Nghe được lời này, trung niên cũng gật đầu, có chút đồng ý với lời Thái Quốc Hoành.

Lúc này, Lý Đại Phát kêu lên:

- Ông đi?

Thái Quốc Hoành gật đầu:

- Tôi đi!

Lý Đại Phát cười nói:

- Rất tốt, tôi đã nói rồi, trọng thưởng tất có dũng phu, đến, dũng sĩ đi lên cho mọi người xem đi.

Thái Quốc Hoành đỏ mặt, không nghĩ tới còn cần lên đài, hắn chưa hề lên chỗ mà đông người nhìn vào như thế, có chút lo lắng.

Lên đài, Lý Đại Phát nói:

- Thấy không? Đây là công ty nghĩ cho mọi người, chúng ta có nhân viên chuyên nghiệp để chỉ cách xuống, thao tác thế nào, chuẩn bị đảm bảo an toàn! Tiền thưởng ở đây, ông có thể cầm đi!

Thái Quốc Hoành nhìn một sấp tiền trước mặt, có chút kích động, không nghĩ tới lại là đưa tiền trước, đây là việc lần đầu hắn gặp được.

Bên dưới, không ít người cũng kích động theo, hiển nhiên, mị lực đồng tiền không hề nhỏ.

Lúc này, Cá mặn không nhịn được mà cảm thán:

- Tiền tài động nhân tâm!

Phương Chính lắc đầu:

- Không phải tiền tài động nhân tâm, mà là cuộc sống bức bách, không thể không làm. Những người này đều là những người cùng khổ nhất trong xã hội, rất nhiều người đều xem thường họ, nhưng rất nhiều người cũng đã quên mất một việc, bọn họ cũng là người, cũng có giấc mộng của riêng mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right