Chương 1482: Mũi Khoan Máu (Thượng)

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,095 lượt đọc

Chương 1482: Mũi Khoan Máu (Thượng)

Giấc mộng của họ là để người thân được sống tốt hơn, ăn ngon hơn, con gái xuất giá có đồ cưới, con trai kết hôn có nhà ở, mua quần áo mới cho bà nhà, tặng cha mẹ cái điều hòa...

Nghe được lời này, Cá mặn tò mò:

- Sư phụ, mấy thứ vừa rồi đều là nghĩ cho người khác, họ không nghĩ cho bản thân sao? Bọn họ không muốn làm gì đó cho bản thân sao?

Nghe nói như thế, người trẻ tuổi gãi đầu nói:

- Có, tôi nghe mọi người nói, chúng tôi muốn ăn cơm được uống thêm một lon bia, bình thường có thể hút thuốc...

- A... chỉ như thế?

Cá mặn ngạc nhiên.

Người trẻ tuổi lắc đầu:

- Lớn thì không dám nghĩ, nghĩ cũng vô dụng. Chúng tôi làm cái việc này, đúng là cũng kiếm được không ít, nhưng cả năm mới kết toán một lần, thi thoảng còn gặp kẻ quịt nợ, chậm lương... lúc đó thì chẳng khác nào công sức cả năm đổ sông đổ bể. Mà năm nay có việc, sang năm còn việc không thì không biết... cho nên, chúng tôi nhất định phải tiết kiệm, tính toàn một đồng một cắc dùng thế nào cho hợp lý. Nếu không, sống thôi cũng đã khó, nào dám có mộng tưởng?

Phương Chính nói:

- Khi sinh tồn là vấn đề thứ nhất, mộng tưởng sẽ bị đặt sau cùng, ngẫu nhiên xem lại rồi cười, chứ cũng không dám cầm lấy.

Cá mặn trầm mặc, nửa ngày sau mới nói:

- Việc sống là việc của cả nhà, sao tôi lại thấy, như rơi cả vào người các người vậy?

Người trẻ tuổi lắc đầu, vỗ vỗ vai:

- Ai bảo chúng tôi là gia đình? Người ta nguyện theo tôi, tôi khổ một chút cũng là nên. Không cho được thứ tốt nhất, cũng phải cho họ thứ tốt nhất mà chúng tôi có thể cho... lời này không phải chỉ tôi nói, kỳ thực chúng tôi đại đa số đều nghĩ thế. Ngài không thể tưởng tượng được, vì mua đồ mới cho trẻ con ngày tết, đã có bao nhiêu người ngày làm việc, tối đi nhặt ve chai...

Lại có bao nhiêu người, ngày làm đêm làm, mệt như chó chết, mỗi ngày nửa đêm đều phải vụng trộm xoa thuốc, cắn răng kiên trì qua ngày.

Nhưng chờ tới lúc cầm tiền mua đồ chơi cho con, mua quần áo cho vợ, lúc đó lại hạnh phúc như kẻ ngốc... trước kia tôi không hiểu, sau này tôi mới rõ, đàn ông, trời sinh trên vai gánh trách nhiệm.

Cá mặn yên lặng.

Phương Chính vỗ vỗ vai Cá mặn:

- Việc này không quan hệ với chuyện nửa còn lại có cố gắng hay không, người phụ nữ cũng đều nỗ lực không nhỏ, cố gắng của bọn hắn, chỉ là muốn cuộc sống được tốt hơn thôi... đây cũng là sự bi ai của người nghèo, bọn họ nghĩ. Chỉ cần sinh mệnh không bị uy hiếp, sức khỏe có thể đổi thành tiền.

Cá mặn càng trầm mặc.

Bên kia, Thái Ngọc Phân đã khóc như mưa, hô to:

- Ba, ba, đừng đi, đừng đi...

Đáng tiếc, nơi này là mộng cảnh, Thái Ngọc Phân kêu gào lôi kéo thế nào, cũng không thể thay đổi được.

Đối với việc này, mấy người Phương Chính cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

Thái Quốc Hoành cầm tiền, theo Lý Đại Phát tới giếng khoan.

Một nhân viên chuyên nghiệp nói gì đó với Thái Quốc Hoành, bởi vì khoảng cách của trung niên khá xa, cho nên nghe cũng không rõ, mộng cảnh cũng không thể tái hiện được.

Chỉ khi tới gần, đám người mới nghe rõ.

Nhân viên kia nói:

- nói tóm lại, việc này rất đơn giản, chú chỉ cần móc cái móc này lên mũi khoan, sau đó kéo dây thừng, chúng tôi sẽ kéo chú lên, việc còn lại không liên quan tới chú nữa.

- Liệu có nguy hiểm gì khác không? Ví như ngạt thở?

Thái Quốc Hoành có chút lo lắng.

Lý Đại Phát không nhịn được nói:

- Công ty chúng ta lớn như thế, liệu sẽ để ông gặp nguy hiểm sao? Đi đi, không sao.

Thái Quốc Hoành dù nói trước kia từng xuống giếng, nhưng đó là giếng ở nông thôn, làm sao so được với cái giếng khoan sâu bốn mươi mét?

Thế là Thái Quốc Hoành gật đầu, dưới sự trợ giúp của nhân viên mà buộc dây thừng lên người, chậm rãi xuống giếng...

Trung niên muốn tới xem một chút, kết quả lại bị quát lại, đối phương nói đi lên sẽ ảnh hưởng tới an toàn của Thái Quốc Hoành...

Thời gian từng phút trôi qua, đám người nóng lòng như lửa đốt.

Trung niên cũng có thể nhìn thấy, tên Lý Đại Phát kia cũng rất sốt ruột, không ngừng đổ mồ hôi, đi đi lại lại, miệng thầm mắng:

- Mẹ nó, tên gia hỏa này làm gì mà chậm vậy? Bốn mươi mét thôi mà, không thể nhanh hơn chút sao?

Đúng lúc này, dây thừng khẽ động, chuông vang lên.

- Được rồi, tranh thủ kéo lên đi!

Lý Đại Phát kích động nói.

Máy móc lập tức hoạt động, cuộn dây kéo người lên, mọi người nhao nhao bước tới, thăm dò nhìn sang, muốn xem bên dưới thế nào, có điều vì góc độ, căn bản không thể nhìn thấy được gì.

Một hồi sau, Thái Quốc Hoành đi lên, trung niên cũng sắp đi qua, Lý Đại Phát cả giận:

- Đi loạn qua làm gì? Không cần làm việc nữa sao? Thái Quốc Hoành, tìm chỗ tự nghỉ một chút đi, đừng có ngăn trở mũi khoan!

Sắc mặt Thái Quốc Hoành trắng bệch, lảo đảo đi đường, Lý Đại Phát vì không để cả trở kéo mũi khoan lên, cho nên cũng không định để người ngoài vào đỡ Thái Quốc Hoành ra, trong mắt hắn... tựa như chỉ có mũi khoan... còn người? Không thấy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right