Chương 1483: Mũi Khoan Máu (Trung)
Thái Quốc Hoành cố gắng đi tới một bên, đặt mông ngồi xuống liền bất động.
Lý Đại Phát nhướn mày:
- Thái Quốc Hoành, đi xa một chút, đừng ở đây vướng tay vướng chân!
Thái Quốc Hoành bất đắc dĩ bò dậy, lồm cồm qua một bên, sau đó tựa như không chịu nổi nữa, liền ngồi xuống.
Lý Đại Phát cũng mặc kệ hắn, vì mũi khoan đã vớt lên, cho nên liền vui vẻ cười nói:
- Ha ha, ta đúng là thiên tài! Mũi khoan hai trăm vạn, mấy phút liền lấy được lên! Đám nhân viên kỹ thuật đáng chết, lại còn muốn trang phục phòng hộ, muốn... mẹ nó, lãng phí thời gian! Được rồi, đừng nhìn nữa, tranh thủ làm việc đi! Thái Quốc Hoành, đừng có lười biết, đi làm việc đi!
Kéo được mũi khoan lên, đám người cũng không bị ngăn trở nữa, trung niên thấy Thái Quốc Hoành ngồi một chỗ không phản ứng, lập tức chạy tới.
Lý Đại Phát thì nổi giận mắng:
- Thái Quốc Hoành, giả chết cái gì gì? Làm chút mà cứ như đi đánh trận vậy, còn muốn làm việc nữa không? Nói cho ông biết, công trường này không nuôi người lời!
Thái Quốc Hoành gật gật, muốn đi làm.
Trung niên bước tới phía trước:
- Lão Thái, ông sao rồi?
- Lão Hà, tôi cảm thấy hơi tức ngực... đau quá...
Thái Quốc Hoành ôm ngực, cả người không chút sức.
Lão Hà cũng gấp:
- Hay là để tôi đưa ông đi viện?
- Không được, nếu đi nhất định sẽ bị Lý Đại Phát trừ tiền lương, mất công làm cả ngày...
Thái Quốc Hoành lắc đầu.
- Cái này không được, có gì mà quan trọng hơn mệnh cơ chứ?
Lão Hà nói.
Thái Quốc Hoành nghĩ một chút, nói:
- Tôi nghỉ một chút là được, không được nữa thì đi viện sau.
- Thái Quốc Hoành, ông còn lười biếng đúng không?
Thanh âm Lý Đại Phát lại truyền tới, tiếp đó hắn nổi giận đùng đùng đi tới.tqh thấy vậy, bất đắc dĩ muốn đứng lên, kết quả vừa dùng lực, hai mắt lập tức khẽ đảo, xụi lơ trên đất, không còn động tĩnh nữa.
- Lão Thái!
Lão Hà bị dọa, tranh thủ kêu một tiếng, cầm điện thoại muốn gọi cấp cứu.
Lúc này, sắc mặt Lý Đại Phát cũng có chút khó coi, thấy lão Hà muốn gọi cấp cứu, lập tức tới giật điện thoại.
- Anh làm gì vyậ?
Lão Hà phẫn nộ kêu.
Lý Đại Phát nói:
- Ông muốn làm gì? Không phải chỉ ngất thôi sao? Gọi điện làm gì? Kéo hắn vào chỗ râm ngồi một chút là được, làm loạn cái gì?
Lão Hà phẫn nộ nhìn Lý Đại Phát:
- Người ta đã như vậy, anh còn muốn không đưa đi viện?
- Công trường của tôi, lời tôi nói mới tính, tôi nói không đưa là không đưa. Người đâu, tới khiêng hắn qua một bên đi!
Lý Đại Phát vung tay lên, đám thủ hạ liền ùa lên, lão Hà muốn cản cũng không nổi, trực tiếp bị đẩy ra một bên.
Sau đó, lão Hà chỉ đành bất đắc dĩ nhìn đám Lý Đại Phát khiêng lão Thái đi, toàn bộ quá trình, Thái Quốc Hoành không chút phản ứng, toàn thân xụi lơ, thời gian dần trôi qua, khóe miệng ứa máu.
Nhưng Lý Đại Phát lại làm như không thấy, chỉ thúc mọi người khởi công, bản thân hắn thì đi ra ngoài.
Mộng cảnh tới đây, dần trở nên tối lại.
Hình tượng vừa chuyển, là một cuộc họp, Lý Đại Phát đứng trên đài nói:
- Thực sự đau lòng, một công nhân của công trường chúng ta hôm nay đã qua đời, đối với việc này, tôi đại biểu công ty, đại biểu toàn thể lãnh đạo công trường, toàn thể công nhân viên, gửi một lời tiếc thương sâu sắc. Đồng thời, công ty cũng sẽ tích cực xử lý hậu quả vụ việc, đồng thời cho một mức bồi thường hợp lý.
Đọc tới đây, Lý Đại Phát khẽ nhướn mày, ném bản thảo, mắng:
- Con mẹ nó!
Sau đó, Lý Đại Phát ngẩng đầu, vênh mặt:
- Tôi không nói nhiều, lão Thái chết là do tai nạn lao động, cần bồi thường bao nhiêu, một phân chúng tôi cũng không thiếu. Nhưng tôi không hy vọng mọi người nói ra nói vào. Nếu không, đừng trách tôi không khách khí!
Nói xong, Lý Đại Phát nhìn qua mọi người, không ai dám nói gì, vô phương, bốn phía đều là bảo an, cầm gậy cầm gộc, ai dám nói gì?
Cuộc họp kết thúc, mộng cảnh cũng kết thúc.
Mà Thái Ngọc Phân đã khóc tới hôn mê bất tỉnh...
Lão Hà ảo não gãi đầu:
- Nếu như... nếu như lúc đó tôi kiên quyết một chút, đưa lão Thái đi bệnh viện, có lẽ sẽ không như vậy...
Người trẻ tuổi nói:
- Lúc đó chú có muốn đưa đi, Lý Đại Phát cũng không để chú đưa đi. Một mình chú, sao có thể ngăn người mười tên bảo vệ?
Lão Hà nói:
- Tưởng Vũ, không cần an ủi tôi, việc lần này, tôi thực sự khó chịu...
Nói tới đây, lão Hà cũng bật khóc.
Phương Chính nói:
- Thí chủ đã tận lực, có đôi khi, sức một người thực không thể thay đổi được. Giếng sâu bốn mươi mét, tốc độ kéo lên nhanh như vậy, khí áp chênh lệch đã đủ lấy mạng Thái thí chủ... đưa đi bệnh viện cũng không kịp.
Lão Hà nói:
- Về sau, lúc Thái Ngọc Phân tới náo loạn, tôi cũng muốn nói việc này ra, nhưng... ai... tôi cũng phải nuôi một gia đình...
Phương Chính chắp tay trước ngực:
- Thí chủ, không cần tự trách, nói ra là trượng nghĩa, không nói là tự vệ, việc này không sai.
- Không sai?
Lão Hà ngạc nhiên, vốn cho là sẽ nhận chỉ trích, không nghĩ tới lại vậy.