Chương 1484: Mũi Khoan Máu (Hạ)
Phương Chính cười nói:
- Người cũng tốt, Thiên Địa vạn vật cũng thế, bản năng trước hết là bảo vệ bản thân. Hơn nữa, thí chủ cũng không sai, đối với bản thân, thực sự không có mệnh ai là đáng tiền hơn bản thân, mỗi người đều có băn khoăn của mình, cân nhắc cho bản thân, cho người bên cạnh, đây là việc đương nhiên.
Có thể hi sinh vì người khác, đó là anh hùng... thế gian này cần anh hùng, nhưng anh hùng cũng phải học cách bảo vệ bản thân.
Hai việc này chưa bao giờ là hai đường thẳng song song, nhất định có giao điểm.
Giống như hiện tại, mạo hiểm bị sa thải, mạo hiểm bị trả đũa, nói ra những lời này, đó là hy sinh vì người khác. Đó là hành động của anh hùng, thí chủ, sao phải tự trách?
Lão Hà nghe nói như thế, có chút ngượng ngùng gãi đầu:
- Tôi... Đại sư... ngài nói thật hay.
- Người của Vĩnh Quý viên đến.
Lúc này, Tưởng Vũ bỗng chỉ ra xa.
Phương Chính nhướn mày, quay đầu nhìn sang, quả nhiên thấy một người mặc âu phục, đi giày da nhanh chân bước tới.
Phương Chính để Cá mặn nâng Thái Ngọc Phân lên, Cá mặn vung tay, một cái bọt khí bao lấy Thái Ngọc Phân kéo lên.
Phương Chính kinh ngạc nói:
- Từ lúc nào mà con học được thần thông này?
Cá mặn cụ non nói:
- Lão nhân gia ta cái gì cũng biết...
- Vậy trước kia sao không dùng?
Phương Chính hỏi.
Cá mặn cảm thán:
- Biết quá nhiều, thi thoảng sẽ quên đã biết cái gì...
Phương Chính: "..."
Mang theo Cá mặn cùng Thái Ngọc Phân đi qua, Phương Chính chạy tới bên ngoài phòng làm việc, đẩy cửa phong, bên trong đã khóa.
Có điều Phương Chính cũng không để ý, khẽ phát lực, rắc một tiếng, cánh cửa bị đẩy ra, nhưng vì tất cả mọi người đều đã nhập mộng cảnh, cho nên cũng không phát hiện được điều dị thường này.
Vào trong phòng, liền thấy năm người trong phòng họp, Lý Đại Phát ngồi một bên, cười ha hả nói:
- Đối với việc mà các lãnh đạo quan tâm, tôi đã giải thích qua, thực sự là việc ngoài ý muốn. Hơn nữa, tôi cam đoan sau này tuyệt sẽ không có việc tương tự phát sinh.
- Lý Đại Phát, tôi nghe người ta nói, chuyện lần này là do anh tự tác gây ra? Không để ý tới yêu cầu của nhân viên chuyên nghiệp, không đợi trang phục phòng hộ tới đã để công nhân xuống giếng, việc này là thật?
Đối diện Lý Đại Phát có ba nam một nữ, một người trung niên tóc hoa râm, nhưng ánh mắt rất sắc bén trong đó uy nghiêm nói.
Lý Đại Phát nghe xong, lập tức cười:
- Lãnh đạo, không thể nói như vậy được... tình huống lúc đó rất khẩn cấp, mũi khoan kẹt trong khe đá, không rút ra được. Nếu chờ nhân viên chuyên nghiệp tới, tối thiểu cũng cần mất hai ngày. Không nói tới việc trễ hạn công tình một hai ngày, tổn thất ở đây không chỉ là thời gian. Tôi đã tính, mũi khoan trị giá hai trăm vạn, chậm hai ngày là mất một trăm vạn! Bất kể thế nào, cũng không thể tránh được tổn thất một trăm vạn.
Cho nên tôi lập tức quyết định, tìm công nhân xuống giếng.
- Lúc người kia xuống giếng, cậu đã xác định kết quả rồi?
Lãnh đạo mặt không đổi sắc, hỏi.
Lý Đại Phát cười ha ha:
- Giếng sâu bốn mươi mét, cứ thế mà xuống, kẻ ngốc cũng biết kết quả thế nào, có điều, mọi việc đều có một cái nhỡ đâu, nhỡ đâu không có việc thì sao?
- Nhưng cơ bản có thể xác định, người đi xuống phải chết không thể nghi ngờ, đúng không?
Lãnh đạo hỏi.
- Ai... đây cũng là việc trong dự tính, người đã chết, tính là tai nạn lao động, chúng ta chủ động nhận trách nhiệm là được, nên bồi thường cứ bồi thường, nên kiện tụng cứ kiện tụng, thái độ đoan chính, không ai làm gì được chúng ta. Một người, nhiều lắm là bồi thường năm mươi vạn.
Tính đi tính lại, chúng ta vẫn có lời, cái này là dùng cái giá nhỏ, đổi lấy lợi lớn!
Lý Đại Phát nói tới đây, đầy đắc ý.
Lãnh đạo nghe tới đó, sắc mặt cũng xạm lại, vỗ bàn:
- Lý Đại Phát, cậu có biết đấy là mạng người hay không? Còn nữa, trong báo cáo, cậu không ghi như vậy?!
Lý Đại Phát nghe vậy, liền không vui:
- Tôi biết là mạng người, nhưng tôi cũng biết giá bao nhiêu, hai bên đều có lợi, anh hô với tôi làm cái gì?
Lãnh đạo tức giận, người bên cạnh phải không ngừng kéo lại.
Lãnh đạo cả giận nói:
- Chuyện này, tôi sẽ báo cáo đúng với bên trên, Lý Đại Phát, tôi nói cho cậu biết, cậu làm như thế, chẳng khác nào mưu tài hại mệnh!
Lý Đại Phát nghe xong, lập tức vỗ bàn nổi giận:
- Họ Đổng, anh có ý gì? Là ai mưu tài hại mệnh? Hôm nay không nói rõ câu này, anh đừng mong ra khỏi cái cửa này!
Đổng An cười lạnh:
- Sao? Còn muốn giết người diệt khẩu sao?
Lý Đại Phát bĩu môi:
- Anh có tin, trong cột xi măng sắp đổ, sẽ có thêm một người hay không?
Đổng An nghe như thế, cũng có chút sợ.
Lý Đại Phát đột nhiên bật cười:
- Đùa anh chút thôi... Đổng An, anh làm việc cho nhà tôi, làm việc đừng cứng ngắc như vậy. Chúng ta cũng không phạm pháp, anh cần kích động như vậy làm gì? Huống chi, có khi người nhà kẻ chết đó còn đang vui mừng ấy chứ, năm mươi vạn, bọn họ kiếm bao giờ mới được? Đoán chừng làm tới chết, cũng không tích được chừng đó tiền.