Chương 1485: Không Phải Là Người, Là Ma

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,988 lượt đọc

Chương 1485: Không Phải Là Người, Là Ma

Nói xong, Lý Đại Phát vỗ vỗ vai Đổng An:

- Đổng An, anh là nhân tài, cha tôi rất coi trọng anh, nhưng anh làm việc cần phải linh hoạt hơn nữa. Quy tắc là chết, người mới là sống, linh hoạt vận dụng mới có thể kiếm tiền, hiểu không?

Hiển nhiên Đổng An bị hù, mấy lần muốn nói, cuối cùng đều nhìn xuống.

Người theo Đổng An cũng không dám lên tiếng...

Lý Đại Phát:

- Được rồi, đồng chí lãnh đạo, báo cáo đã xong, bên ngoài hơi nóng, nêu thứ lỗi tôi không tiễn nha... bái bai!

Đổng An xạm mặt rời đi, ra cửa văn phòng, một người bên cạnh Đổng An nói:

- Đổng ca, đây là công ty người ta, chúng ta đừng quản nhiều làm gì.

Đổng An nghiến răng nghiến lợi:

- Đúng là công ty nhà bọn họ, tôi cũng không thay đổi được gì, nhưng đạo bất đồng không có tiếng nói chung, cái công ty dính đầy máu tươi như vậy, tôi không làm nữa, các cậu tự xem mà xử lý đi...

Nói xong, Đổng An đi.

Hai nam một nữ nhìn nhau, đều thấy được vẻ giãy dụa trong mắt đối phương, có lòng muốn đi theo, nhưng hiện thực lại khiến họ không thể không cân nhắc.

Bọn họ không phải Đổng An, Đổng An có trình độ thực sự, ra chỗ này có thể đi chỗ khác...

Nhưng, Lý Đại Phát, Đổng An cũng kích thích họ, cho nên họ đều đang giãy dụa.

- Sư phụ, kẻ này còn là người sao?

Cá mặn đỏ ngầu hai mắt.

Phương Chính vỗ vỗ đầu nó:

- Không phải người, đã nhập ma!

Cá mặn nói:

- Vậy chúng ta cần trừ ma vệ đạo không?

Phương Chính cười nói:

- Chờ tới khi nào?

Cá mặn cười nói:

- Sư phụ, người có thể mở Địa Ngục chi môn rồi sao?

Phương Chính lắc đầu:

- Còn không thể, có điều, vi sư còn có thần thông lợi hại hơn!

- Cái gì?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính khuếch đại Nhất Mộng Hoàng Lương, tiện tay đóng cửa phòng lại.

Lý Đại Phát đang ngồi trong phòng uống trà, miệng hùng hổ:

- Tiến sĩ cái rắm, thứ óc heo, không biết linh hoạt, cái quái gì cơ chứ, cũng không xem đây là công ty nhà ai, cho rằng bản thân là lãnh đạo thật sao...

Lý Đại Phát đang mắng, đột nhiên thấy hoa mắt, trước mặt bỗng hiện một người!

Người kia đội mũi bảo hộ, một thân quần áo công trường bẩn thỉu, trên bao tay trắng đầy dầu đen... hắn cúi đầu, nhìn chân.

- Con mẹ nó ai bảo ông đến?

Lý Đại Phát xác định đối phương là công nhân nhà mình, lập tức nổi giận, há miệng liền mắng.

Người kia đứng yên không nói, chỉ cúi đầu, bất động.

- Tôi nói, ai gọi ông tới đây? Cút ra ngoài!

Lý Đại Phát phát nộ, cầm chén muốn ném, kết quả nhìn kỹ lại, lại thấy gương mặt này khá quen!

Nhìn kỹ lại, toàn thân Lý Đại Phát liền nổi da gàn, dọa tới nhảy dựng lên, run rẩy nói:

- Ông... ông là ai?

- Đã nói là xuống dưới không sao mà, sao tôi lại chết?

Công nhân nói thầm.

Rõ ràng là tiếng nói thầm, nhưng vào trong tai Lý Đại Phát lại vô cùng rõ ràng!

Càng đáng sợ hơn là, bóng đèn trong phòng bắt đầu lập lòe, máy tính cũng lập lòe theo!

Lý Đại Phát run rẩy lấy điện thoại ra muốn gọi, kết quả phát hiện, màn hình điện thoại đen xì, không mở được!

- Ông là Thái Quốc Hoành?

Lý Đại Phát hỏi.

- Anh nói xem?

Thái Quốc Hoành hỏi.

Lý Đại Phát:

- Ông... tôi...

- Cứu mạng!!!

Lý Đại Phát kêu to, đáng tiếc hô nửa ngày cũng không thấy ngườ tới, lập tức triệt để cả kinh, nâng ghế muốn ném vỡ cửa sổ, muốn chạy đi, kết quả hoảng sợ phát hiện, cái kính mà hắn đã ăn bớt rồi, dùng ghế cũng không ném được, cứng như kính chống đạn vậy!

Việc này, hiển nhiên không bình thường!

Lý Đại Phát quay đầu, nhìn Thái Quốc Hoành đang tới gần, rốt cục không nhẫn nổi nữa, phù phù quỳ trên đất:

- Thái Quốc Hoành, tôi thực không biết chuyện gì xảy ra... ông đừng tới tìm tôi...

- Không biết chuyện gì xảy ra? Vậy anh có biết, lúc tôi xuống giếng, tôi có cảm giác gì không?

Thái Quốc Hoành hỏi.

Lý Đại Phát có chút kinh, lắc đầu nói:

- Không... không biết.

- Vậy để tôi cho anh biết...

Thái Quốc Hoành nói xong, một tay nắm chặt lấy Lý Đại Phát, Lý Đại Phát chỉ thấy toàn thân bủn rủn, tựa như gặp ác mộng, hoàn toàn không dùng được lực, sau đó trơ mắt nhìn Thái Quốc Hoành tóm lấy hắn đi khỏi văn phòng, đi tới cái giếng kia.

Lý Đại Phát hoảng sợ kêu lên:

- Thái Quốc Hoành... giếng đã đóng, không xuống được...

- Ai nói?

Thái Quốc Hoành quay đầu nhìn Lý Đại Phát, Lý Đại Phát nhìn nhìn lại Thái Quốc Hoành, lại nhìn xuống mặt đất, hoảng sợ phát hiện, cái giếng kia lại không hề đóng.

Lý Đại Phát bị dọa tới cứt đài cùng ra, kêu lên:

- Thái Quốc Hoành, tha cho tôi... tôi biết sai, tôi sẽ bồi thường gấp đôi cho người nhà ông? Cho một trăm vạn, một trăm vạn không đủ thì cho hai trăm vạn?!

Lý Đại Phát oa oa kêu to, đã thấy Thái Quốc Hoành nhấc hắn lên, đưa vào trong giếng.

Thái Quốc Hoành nói:

- Cảm thụ cho tốt đi...

Sau một khắc, Thái Quốc Hoành buông tay, Lý Đại Phát sợ hãi kêu:

- Cứng mạngggg!

Từ trên rơi xuống, ánh sáng dần xa, càng lúc càng đen, áp lực từ trong bóng tối truyền đến, hô hấp khó khăn, tựa như tim phổi đều bị đè ép...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right