Chương 1486: Điên Rồi
Đúng lúc này, hắn lại nghe được thanh âm từ trên mặt giếng:
- Móc móc câu lên mũi khoan đi!
- Cứu...
Lý Đại Phát cố gắng kêu.
- Không làm được thì đừng mong lên.
Đối phương lại hô.
Lý Đại Phát nghe như thế, lòng tập tức lạnh, bởi lời này, chính là lời hắn nói với Thái Quốc Hoành lúc trước... hiện tại, lại bị Thái Quốc Hoành hô lại.
Cảm thụ lãnh lẽo bốn phía, cơ thể bị ép tới lợi hại, sợ hãi cùng tuyệt vọng cùng trào ra.
Lý Đại Phát lúc này mới hiểu được cảm giác lúc trước của Thái Quốc Hoành, cảm giác bất lực, bị tử vong vây lấy!
Bên trên, rõ ràng có người có thể cứu hắn, nhưng những người kia còn tối tăm hơn đáy giếng, đòi tiền không cần mạng, không làm được thì chết đi!
- A...
Lý Đại Phát phát ra một tiếng rên rỉ, cố gắng buộc lấy móc, ôm lấy mũi khoan, lúc này người ở trên mới túm hắn lại.
Tia sáng lóe lên, nhưng Lý Đại Phát càng lúc càng thấy lạnh.
Vừa tới mặt đất, hắn liều mạng hít thở, kết quả hoảng sợ phát hiện, tim phổi bắt đầu đau... càng lúc càng đau, tựa như khí lực toàn thân đều bị rút!
- Đứng dậy, qua một bên đi, đừng có giả chết!
- Đi ra!
Từng tiếng quát lạnh truyền tới, tâm hắn như rơi vào hầm băng, kêu rên:
- Tôi sắp chết rồi, không thể tốt với tôi một chút sao?
- Một mạng người năm mươi vạn, một mũi khoan hai trăm vạn, ta đúng là thiên tài a!
Lạnh lẽo, không nhân tính, thanh âm như ma quỷ không ngừng vang lên.
Lý Đại Phát lần đầu nhận ra, thanh âm của bản thân lại buồn nôn, lạnh lẽo, vô nhân tính như thế!
- Ông... muốn chết?
Có người hỏi.
Lý Đại Phát cố gắng kêu lên:
- Tôi... tôi muốn sống...
- Mệnh của ông đáng bao nhiêu tiền? Tôi cho ông năm mươi vạn? Một trăm vạn, hai trăm vạn? Sau đó, ông chết đi, thế nào?
Lý Đại Phát cả giận:
- Cút mẹ mày đi, tiền, tao muốn sống!
Kêu to một tiếng, Lý Đại Phát chỉ thấy thân thể khẽ động, bịch một cái, đầu đập xuống mặt bàn!
Đau tới nước mắt nước mũi trào ra, có điều, hắn lập tức ý thức được, cảnh vừa rồi, không phải chân thực, dường như chỉ là một giấc mộng!
Nhưng tỉnh mộng, hắn còn đang run rẩy, uống một ngụm trà, thầm nói:
- Không có chuyện gì, chỉ là một giấc mơ thôi... không cần coi là thật, nghỉ ngơi một chút thật tốt là được.
Kết quả, một khắc sau, một cơn gió lạnh lại thổi tới, Lý Đại Phát giật mình, chỉ thấy Thái Quốc Hoành đột nhiên an vị trước mặt!
Lý Đại Phát bị dọa tới ru rẩy, nước trà đổ ra bàn, cả kinh:
- Sao... sao... sao ông lại tới? Nói cho ông biết, tôi không sợ ông!
- Không có gì, chỉ là muốn mang anh xuống giếng lần nữa mà thôi.
Thái Quốc Hoành có chút ngẩng đầu, nhếch miệng cười một cái.
Lý Đại Phát nghe xong, lập tức sợ tới dựng đứng lông, hoảng sợ:
- Không... đừng...
Nhưng, Thái Quốc Hoành căn bản không quan tâm tới Lý Đại Phát phản đối, đi lên phía trước, nắm lấy cổ áo Lý Đại Phát, như xách gà con đi ra ngoài.
Lần này, Lý Đại Phát cảm thụ rõ hơn, ra khỏi văn phòng, ánh nắng lại đầy lạnh lẽo, âm trầm, chứ không hề khô nóng như bình thường. Còn cái giếng kia, tựa như hang không đáy.
Sau đó, Lý Đại Phát lần nữa bị Thái Quốc Hoành ném vào, giếng sâu vô tận, sợ hãi lần nữa bủa vây...
Đã trải qua một lần, nay lặp lại lần nữa, Lý Đại Phát chẳng những không thích ứng, thậm chí còn thấy càng khủng bố hơn, bởi bên tai hắn có một thanh âm:
- Diêm Vương gia nói, ném thêm mấy lần, nhưng không nói cụ thể bao nhiêu lần, cho nên ném tới chết vậy... chết sớm một chút, tôi ở dưới chờ anh.
Nghe như thế, Lý Đại Phát oa oa khóc:
- Thái Quốc Hoành, tôi thực sự biết sai rồi, ông tha cho tôi đi! Tha cho tôi đi!
- Ngoài miệng nói sai, trong lòng có thực biết sai? Nhân quả giữa anh và tôi, một ngày chưa đứt, anh đừng mơ sống yên được, mỗi ngày tôi tới ném anh mấy cái, nhất định có một ngày, anh phải theo tôi.
Thái Quốc Hoành thấp giọng nói.
Lý Đại Phát bị dọa tới oa oa khóc, đột nhiên lại ngồi xuống, bành!
Đầu lại đập vào bàn, cảm giác đầy đau rát, dùng tay sờ một chút, đã sưng thành bọc lớn!
Chỉ là Lý Đại Phát cũng không quản vết thương thế nào, đưa tay sờ người, vẫn ấm, chưa chết!
- Không thể ở lại đây nữa, quỷ sợ nhân khí, ta đi chỗ nhiều người, đám công nhân kia ai nấy đều đầy huyết khí, nhất định có thể trấn quỷ!
Nghĩ tới đây, Lý Đại Phát lập tức đứng dậy, đẩy cửa phòng.
Sau đó, Lý Đại Phát khóc...
Chỉ thấy ngoài cửa, Thái Quốc Hoành đứng đó, trừng trừng nhìn lại!
Sau đó, Thái Quốc Hoành lần nữa bị Lý Đại Phát xách ra ném vào giếng.
A!
Một tiếng hét thảm, Thái Quốc Hoành đột nhiên xông lên trước, bành!
Đầu đập vào cửa, lúc này mới phát hiện, cảnh vừa rồi, dường như lại là mộng... cái mũi đầy đau đớn, máu mũi xộc lên.
Chỉ là Lý Đại Phát còn không có thời gian đi xử lý nó, hiện, hắn chỉ muốn chạy ra khỏi văn phòng, chạy tới trong đám người, đó là hy vọng của hắn.
Lý Đại Phát kéo cửa, hét lớn một tiếng:
- Tôi không sợ ông!
Sau đó, Lý Đại Phát cứ thế xông ra ngoài, một hơi vọt tới chỗ đám công nhân đang nghỉ ngơi, đặt mông ngồi xuống, lúc này mới phát hiện, trên người đã đổ đầy mồ hôi.
- Lý tổng, uống chút nước chứ?
Toàn thân anh đầy mồ hôi rồi.
Mấy công nhân đang nghỉ ngơi nói.
Mấy người đang lén nghỉ ngơi, kết quả lại thấy Lý Đại Phát phát điên chạy tới, dọa tới không biết phải làm sao, chửi thầm: Mẹ nó, nghỉ có mấy phút, thế mà gia hỏa này đã phát điên xông tới, mẹ chứ, không có tình người vậy sao?