Chương 1487: Vừa Gọi Lại Đuổi
Kết quả lại phát hiện, Lý Đại Phát căn bản không nhìn bọn họ, chỉ lao vào trung tâm rồi ngẩn người, người đưa nước tới, vẫn đưa tay đón.
Mấy công nhân đang nghỉ ngơi, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đừng hy vọng tên tư bản đen tối này thiện tâm không tìm bọn họ gây chuyện, nhanh về làm việc đi.
Kết quả, mấy người cho chưa đi được mấy bước, đã nghe Lý Đại Phát thét lớn:
- Dừng lại!
Mấy người lập tức bị dọa tới không dám động.
- Lý tổng, chúng tôi chỉ dừng tay uống ngụm nước...
Lý Đại Phát căn bản không để ý tới đối phương nói gì, kêu lên:
- Ai nói các người đi? Đều ở lại cho tôi, không ai được phép đi, đứng xa như vậy làm gì? Đều tới đây cho tôi!
Đám người hai mặt nhìn nhau, không hiểu Lý Đại Phát nổi điên cái gì, có điều được nghỉ trưa không cầm làm việc, cho nên bu lại nhiệt tình.
Lý Đại Phát nhìn bảy tám tên công nhân đứng bên cạnh, lòng tự nhủ: Nhiều người như thế, nhân khí mạnh như thế, hẳn là hắn không dám tìm ra nữa...
Đang nghĩ, chỉ thấy một người đang đứng xa xa, Lý Đại Phát thầm khó chịu, hô to:
- Tên kia, gọi ông đó, tới đây!
Người kia nghe vậy, lại lui lại.
Lý Đại Phát nhướn mày:
- Làm cái gì đấy? Mau tới đây!
Người kia quay lại, vừa nhìn, Lý Đại Phát liền muốn khóc:
- Ông... đừng tới đây...
Người tới chính là Thái Quốc Hoành, Thái Quốc Hoành một tay nắm lấy Lý Đại Phát rồi kéo ra, vừa đi vừa nói:
- Chút huyết khí như vậy, sao có thể ngăn được oán khí của tôi? Đi xuống đi?
Lý Đại Phát lần nữa bị ném vào giếng, cảm giác tim phổi bị đè nén như muốn chết...
Lý Đại Phát oa oa kêu to, khẽ cong eo...
Bành!
Trùng điệp đập vào ghế, lần này, trực tiếp đổ máu....
Lý Đại Phát oa oa kêu to.
Công nhân bốn phía nhìn mà không hiểu, tên Lý Đại Phát này phát điên gì vậy, tự nhiên hô quỷ, sau đó lại tự đập đầu vào ghế... muốn tự sát sao?
Hay chuẩn bị ăn vạ?
Thế là mọi người bản năng lui lại, đồng thời hỏi:
- Lý tổng, anh sao vậy?
- Không sao... đi gọi tất cả mọi người tới cho tôi, càng nhiều càng tốt!
Lý Đại Phát hô tới khàn giọng.
- Lý tổng, như vậy sẽ ảnh hưởng tiến độ...
Một người nhắc nhở.
Lý Đại Phát nghe xong liền mắng:
- Mẹ nó tiến độ, tôi chỉ cần mạng. Gọi tất cả mọi người tới cho tôi, không tới trực tiếp sa thải!
Lý Đại Phát vừa rống, lập tức có người chạy đi gọi người, không bao lâu, mọi người đã tập trung tới, trên trăm người cùng tới, người người nhốn nháo kêu loạn...
Nhưng Lý Đại Phát lại cảm thấy vô cùng an tâm...
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy những công nhân mà hắn vốn xem thường lại đáng yêu tới thế.
"Hiện tại, hẳn là không dám tới nữa chứ?!" Lý Đại Phát thầm nhủ.
Đúng lúc này, một cơn gió lạnh thổi tới, lòng Lý Đại Phát run lên, khóc ròng:
- Không... không thể nào?
Lý Đại Phát ngẩng đầu, chỉ thấy công nhân bốn phía đột nhiên bất động, sau đó tất cả đứng thẳng lên, chậm rãi quay đầu.
Lý Đại Phát nhìn mặt những người kia, lập tức cảm thấy da đầu tê dại, những người kia... vậy mà đều là Thái Quốc Hoành!
Một đám Thái Quốc Hoành lạnh lùng nhìn lại, sau đó đám người đi tới, khiên Lý Đại Phát tới bên miệng giếng, Lý Đại Phát oa oa kêu to:
- Thả tôi ra, thả tôi ra! Thái Quốc Hoành, tôi biết sai rồi, thả tôi ra, tôi sẽ bồi thường, tôi bồi thường cho nhà các người năm trăm vạn được không? Một ngàn vạn cũng được, ông cứ nói đi, ô ô...
- Ha ha, mệnh anh chỉ đáng giá vậy sao? Như vậy thì xuống đi.
Vừa nói, Thái Quốc Hoành lại ném, Lý Đại Phát lần nữa oa oa kêu to rơi vào đáy giếng.
Theo lý, trải qua nhiều lần sẽ miễn dịch.
Nhưng thực tế, đúng là Lý Đại Phát đã tỉnh táo hơn, nhưng hắn hoảng sợ phát hiện, thời gian mỗi lần rơi đều dài ra, nói cách khác, mỗi lần rơi xuống, cái giếng này càng thêm sâu!
Mấy lần trước còn tốt, không có quá nhiều cảm giác, nhưng lần này, hắn lại thấy được một góc quan tài, còn có một cái xương tay hư thối lộ ra!
Chuyện gì đây?
Toàn thân Lý Đại Phát run lên, đáng tiếc, không ai giải thích cho hắn.
Bản năng Lý Đại Phát nghĩ tới Thái Quốc Hoành, chỉ cần kiên trì ném xuống, sớm muộn hắn cũng chết, sau đó đi theo Thái Quốc Hoành.
Nghĩ tới đây, hắn liền nghĩ tới một khả năng đáng sợ, chẳng lẽ, cái giếng này sẽ càng lúc càng sâu, cuối cùng nối thẳng tới địa ngục? Đến địa ngục, hắn sẽ chết?
Nghĩ tới đây, Lý Đại Phát sợ hãi không thể áp chế, oa một tiếng kêu to, giang tay liều mạng giãy dụa.
Đúng lúc này, liền nhìn thấy một cây cột xi măng ở phía trước, bởi hắn dùng sức quá mạnh, đầu mới đâm tới.
- Lại là đầu?
Lý Đại Phát gào thét một tiếng, bịch một cái, đập vào trụ xi măng, máu chảy càng nhiều...
- Lý tổng, Lý tổng, anh sao thế? Sao đột nhiên hô loạn gọi bậy, lại còn đụng cột? Thái Quốc Hoành sao?
Thuộc hạ của Lý Đại Phát quan tâm tới hỏi.
Lý Đại Phát vừa nghe tới ba chữ Thái Quốc Hoành, tựa như bị sét đánh, vụt cái bò lên, gầm thét:
- Không được nhắc tới Thái Quốc Hoành, ai cũng không được nhắc! Cách xa tôi ra, không muốn kiếm tiền nữa sao? Đi làm việc đi.
Lý Đại Phát khàn giọng gầm thét.