Chương 1488: Phơi Nắng Tốt Hơ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,406 lượt đọc

Chương 1488: Phơi Nắng Tốt Hơ

Đám người đưa mắt nhìn nhau, không hiểu tên Lý Đại Phát này phát điên cái gì, vừa gọi bọn họ tới, giờ lại đuổi bọn họ đi... đầu óc có bệnh sao?

Chỉ là Lý Đại Phát ra lệnh, đám người cũng không nói được gì, nhao nhao rời đi.

Lý Đại Phát nhìn đám người tản đi, lòng càng sợ hãi, nhìn mặt trời ở ngoài, thầm nói:

- Đúng rồi, mặt trời, mặt trời giữa trưa là độc nhất, quỷ gì thì cũng không dám làm loạn dưới mặt trời, đi ra ngoài trời!

Thế là, Lý Đại Phát chạy ra giữa nắng, ngồi đó.

Mùa hè phương nam cực nóng, nóng tới mức nào thì chỉ cần nhìn thực vật đang khô héo xung quanh là biết, hoa gặp hoa ỉu, cỏ gặp cỏ cúi, cây lớn cũng ủ rũ.

Huống chi là người?

Nhưng Lý Đại Phát an vị dưới nắng không đi, miệng lẩm bẩm:

- Quỷ không dám tới, quỷ không dám tới...

Thời gian trôi qua, mồ hôi trên người Lý Đại Phát càng lúc càng nhiều, chỉ là mồ hôi vừa chảy, đã lập tức bị nắng chiếu bốc hơi, bờ môi Lý Đại Phát cũng trở nên khô nứt, da dẻ càng lúc càng đỏ...

- Lý tổng sao vậy? Hôm nay cứ lải nhải mãi?

- Đúng vậy, trong phòng có điều hòa không thích, lại nhất định chạy ra ngoài, bây giờ lại còn chạy tới giữa nắng...

- Miệng hắn nhắc tới Thái Quốc Hoành, hay là trúng tà rồi? Lão Thái chết thảm, khẳng định chết không nhắm mắt, bây giờ quay lại tìm hắn tính sổ cũng không phải việc lạ.

- Xuỵt... chớ nói lung tung, coi chừng bị người khác nghe thấy, người muốn nịnh hắn xếp từ đây ra cổng công trường còn không đủ đâu... nhìn đi, đã có người không nhịn được mà chuẩn bị qua nịnh hót kìa.

Mấy tên công nhân thì thảo với nhau, một người trong đó cùng ánh mắt ra hiệu, mấy người nhìn qua.

Chỉ thấy hai tên công nhân cầm hai bình nước đá đi tới chỗ Lý Đại Phát.

- Đúng là biết nịnh!

Mấy người bĩu môi, mắng.

Hai tên công nhân, một là Vương Cường, một là Trương Lượng, hai người có thể nói là hai tên biết sống nhất trong đám công nhân.

Đồng thời, cũng là hai tên trộm gian mánh lới, làm thì không làm, nịnh thì rành rẽ nhất.

Những người như bọn hắn, đồng nghiệp thường không thích, nhưng lãnh đạo lại rất thích, ví như Lý Đại Phát, biết rõ hai người này làm việc chẳng ra sao, nhưng vẫn giữ lại, nuôi.

Có người nói, Lý Đại Phát dùng hai bọn họ làm kẻ chỉ điểm, trông chừng tất cả mọi người.

Cũng có người nói, Lý Đại Phát là kẻ ngốc nhiều tiền...

Có điều, mọi người càng tin vế trước hơn, dù sao, tên Lý Đại Phát này, rất keo kiệt!

Vương Cường cùng Trương Lượng hấp tấp chạy tới trước mặt Lý Đại Phát, nịnh nọt cười:

- Lý tổng, khí trời quá nóng, uống chút nước đi!

Lý Đại Phát nghe như thế, lòng khẽ ấm áp, dưới mặt trời, không nóng là không thể, uống chút nước đúng là sẽ thoải mái hơn một chút.

Thế là Lý Đại Phát mở to mắt, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai khuôn mặt đang tươi cười kia trở nên âm trầm, không phải Vương Cường, không phải Trương Lượng, mà là Thái Quốc Hoành!

Thứ hai người đưa tới, không phải là nước, mà là máu, mùi máu xộc lên!

- A! Cút đi, cút đi cho ta!

Lý Đại Phát oa oa kêu to, bắt lấy đồ vật bên cạnh, cũng mặc kệ là cái gì, ném tới phía hai người.

Vương Cường cùng Trương Lượng không nghĩ tới Lý Đại Phát sẽ phản ứng như vậy, không tránh kịp, trực tiếp bị tảng đá đập vào đầu, máu tươi chảy xuống... đau tới nhe răng nhếch miệng, vội chạy trở về.

- Ha ha...

- Ha ha ha ha...

- Đáng đời, CMN đáng đời!

...

Không ít người thầm cười trộm, đồng thời cũng nghị luận ầm ĩ.

- Xem ra Lý Đại Phát thực sự trúng tà.

- Ừm, báo ứng!

- Giờ chúng ta làm gì đây?

- Chúng ta làm gì? Nên làm gì thì làm đó đi, hắn không coi mạng chúng ta ra cái gì, chúng ta cũng cần gì lo cho mạng hắn? Mặc kệ!

- Đúng, mặc kệ!

Thế là đám công nhân mặc kệ Lý Đại Phát, nhao nhao đi làm việc của bản thân.

Bọn họ mặc kệ, nhưng đám thư ký, trợ lý của Lý Đại Phát lại không thể không quản, nếu Lý Đại Phát xảy ra chuyện, công việc của bọn họ cũng không thể làm được nữa.

Thế là từng người cầm nước đi qua, kết quả đều không ngoại lệ, bị Lý Đại Phát phát điên đuổi đi.

Sau đó, đám người nhìn thấy Lý Đại Phát đứng dưới trời nắng, oa oa kêu to:

- Tới! Tới! Thái Quốc Hoành, sao ông lại tới! Dưới mặt trời này, tôi không sợ ông? Đến đi, tôi không sợ ông! Ha ha...

Sau đó, đám người liền nhìn thấy Lý Đại Phát cầm đá chạy loạn, vừa chạy vừa hô:

- Nóng, nóng... lửa cháy mạnh quá... lửa mạnh quá... Thái Quốc Hoành, thả tôi ra, tôi không muốn chết, đừng đốt...

- Không thể để vậy được, báo cảnh sát đi.

Thư ký đề nghị.

Những người khác cũng không có cách nào khác, chỉ có thể báo cảnh.

Mười mấy phút sau, cảnh sát tới, nhưng cảnh sát cũng rất bất đắc dĩ.

- Cảnh sát Lý, anh xem...

Thư ký bất đắc dĩ hỏi.

Cảnh sát Lý cũng bất đắc dĩ nói:

- Bảo tôi nhìn cái gì? Các vị muốn tôi bắt Lý tổng đi sao? Tình huống hiện tại, ai lên thì kẻ đó bị đánh, chúng tôi cũng có thể làm gì khác được?

- Cưỡng chế mang đi được không? Cứ để anh ấy dưới nắng như thế, kiểu gì cũng có chuyện.

Thư ký nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right